Thẩm Từ chê tôi lạnh nhạt.
Sau khi tôi mất trí nhớ, hắn nhờ bạn thân đến chăm sóc tôi thay.
Khi dẫn người tới trước mặt tôi, hắn còn đầy lo lắng.
Tôi nhìn bóng hình cao lớn bên cạnh Thẩm Từ, mỉa mai:
"Lúc chia tay anh chẳng huênh hoang nói 'tái hợp với em thì làm chó' sao?"
"Sao mới ba ngày đã muốn quay về làm cẩu rồi?"
Người đàn ông cúi người hôn lên trán tôi, giọng r/un r/ẩy: "Ừ."
Thẩm Từ đứng ch*t trân.