1
Chào anh, tôi muốn hỏi...
Hộp tro cốt rẻ nhất nhà anh cũng tới hơn 800 à?
Có thể giảm giá không? Tôi thực sự không còn tiền, tính đi tính lại vẫn thiếu 4 tệ mới đủ 800.
Vâng, anh còn cần gì nữa không?
Không, haha, không có gì đâu.
Vậy người nhà anh...
Này, người tự mình đến m/ua hộp tro cốt thì còn gia đình nào nữa đâu.
Ngụy Viễn cảm thấy cái tên Trần Tích nghe quen quen, thi thoảng vẫn nghe Lưu Văn và mấy đứa nhắc đến, nhưng mãi không nhớ ra từng gặp ở đâu.
"Trần Tích... có phải thằng đó tao từng quen không nhỉ?" Ngụy Viễn cầm đại cuốn sách GDCD lớp 10 trên bàn lật vài trang, rồi chán chường ném phịch xuống.
"Cậu quên Trần Tích rồi à?" Lưu Văn bên cạnh chế giễu, "Ba đứa mình hồi tiểu học với cấp hai đều chung lớp đấy."
"Chung lớp?" Ngụy Viễn nhướn mày, "Giỡn mặt à? Thế tao hồi đấy bị đ/ao chắc? Quên sạch cả một con người?"
"Không chừng đấy, con nhà khố rá/ch áo ôm kia suốt ngày chỉ nghĩ ki/ếm tiền, lấy đâu thời gian mà nhớ cho cậu?"
Ngụy Viễn liếc nó, "Thế sao mày lại nhớ được?"
Lưu Văn nghe vậy liền đơ mặt, "Ôi cha nội ơi, thành tích cậu cao thế... Tôi quen Trần Tích tại tôi bắt nó làm hộ bài tập, mười tệ một lần."
"..." Ngụy Viễn đờ người mấy giây, "Làm hộ bài tập?"
Lưu Văn: "Ừ, làm hộ bài tập."
"Mười tệ?"
"Đúng thế."
Ngụy Viễn trợn mắt, "Mày ng/u à, mười tệ đắt thế mà cũng trả?"
"Một lần làm bao nhiêu bài?"
"À, không nhiều, tôi thường gom cả tuần cho nó làm một thể."
Khi Ngụy Viễn tìm tới Trần Tích, cậu ta đang bận bịu với đề thi Vật lý lớp 11, giải đến mức hoa cả mắt.
"Này." Ngụy Viễn ném chồng sách bài tập lên bàn.
Trần Tích nheo mắt ngẩng lên, liếc nhìn chồng sách rồi lạnh nhạt đáp: "Bốn mươi tệ một lần."
Ngụy Viễn: "..."
Trần Tích thấy đối phương im thin thít, ngờ vực ngẩng đầu: "Có làm không? Không thì mang đi."
"Sao người khác mười tệ mà tao bốn mươi?!" Ngụy Viễn nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt như muốn đem bực tức đ/ập vào mặt Trần Tích.
Trần Tích liếc cậu ta, kh/inh khỉnh cười: "Chồng sách của cậu cao gần bốn mươi phân đấy."
Ngụy Viễn: "..."
Trần Tích chẳng thèm nhìn nữa, cúi đầu điền đáp án vừa tính xong rồi mới lạnh lùng nói: "Muốn làm thì đưa tiền, không thì cút."
Ngụy Viễn hít sâu, đẩy chồng bài tập tới: "Làm! Không làm thì đếch phải người."
Trần Tích đưa tay ra: "Vậy phiền cậu thanh toán cho người đi."
Ngụy Viễn: "..."
Con người Trần Tích này đúng là vừa nghèo vừa xỉn vừa khó ưa!
Khi Ngụy Viễn phàn nàn thế, Lưu Văn hỏi: "Sao thế?"
Ngụy Viễn: "..."
Lưu Văn: "Cậu nói chuyện với hắn rồi?"
Ngụy Viễn gật đầu.
Lưu Văn: "Hắn ch/ửi cậu?"
Ngụy Viễn gật đầu.
Lưu Văn: "Ôi trời, thế thì cậu khổ thật."
Ngụy Viễn gật đầu, đột nhiên lắc như chó rũ nước: "Giỡn à! Mày muốn bị hắn ch/ửi còn không có cửa! Mày mới khổ."
Nói về Trần Tích, chỉ có từ "nghèo" là đủ diễn tả.
Ngụy Viễn nhìn cách Trần Tích ngồi nhai bánh màn thầu uống nước lọc mà thấy sao cũng chướng mắt.
"Cậu vừa ki/ếm được bốn chục tệ mà sao vẫn không đủ tiền ăn?" Cậu ta đi tới bàn Trần Tích ngồi phịch xuống, móc túi lấy cây xúc xích đưa qua, "Ăn mỗi bánh bao thì ngon miệng kiểu gì?"
Trần Tích liếc cậu, đưa tay đón lấy, "Tôi ki/ếm tiền chỉ để no bụng, không phải để thỏa mãn khẩu vị."
Nghe câu nói chua chát, Ngụy Viễn biến sắc mặt, nhìn Trần Tích bắt đầu ăn bánh bao kẹp xúc xích đờ đẫn, lại dịu giọng:
"Bài tập của tôi cậu làm xong chưa?"
"Chưa."
Trần Tích uống ngụm nước, hơi sặc nhẹ: "Khục... Đây là sách bài tập trung tâm, lại là lớp 11, tôi làm hơi khó."
"Lớp 11?" Ngụy Viễn chớp mắt, nghĩ xem hồi đó có lấy nhầm sách không.
"Bài tập của cậu mà cậu không biết?" Trần Tích mặt xị xuống nhìn cậu.
"À, hồi trước dọn đồ lẫn lộn cả." Ngụy Viễn thấy khuôn mặt trắng trẻo thường ngày của Trần Tích giờ hơi ửng đỏ, hình như do vừa sặc, đầu óc nghĩ đủ thứ rồi đưa tay sờ lên má Trần Tích: "Bài nào khó thì để đó, lát tôi tự làm."
Trần Tích nghi ngờ nhìn cậu: "Trên mặt tôi có gì à?"
"À? Ừ, vừa có vụn bánh bao." Ngụy Viễn rút tay về, không tự chủ xoa xoa đùi.
"Vậy bài khó tôi không làm nữa." Trần Tích ăn xong, vứt rác vào túi bên cạnh rồi bắt đầu thu xếp sách vở.
Ngụy Viễn ngồi đó nhìn cậu làm bài, hồi lâu mới hỏi: "Cậu làm những gì để ki/ếm tiền?"
Trần Tích không ngẩng đầu, tiếp tục tính toán: "Đi học thì làm hộ bài tập, chạy việc vặt, tan học đến quán rửa bát phụ bếp, có khi chi tiêu thiếu quá thì đi nhặt ve chai."
"..." Ngụy Viễn ngơ ngác với mục cuối: "Chi tiêu thiếu quá là sao?"
Câu hỏi ngớ ngẩn khiến Trần Tích phải ngẩng lên, mỉm mai đáp: "Là không còn tiền tiêu, không tiền ăn cơm."
"...Sao lại có người không tiền ăn cơm chứ?" Ngụy Viễn lẩm bẩm.
Trần Tích lạnh lùng: "Mấy cậu ấm tử làm sao biết được."
"Tôi chưa từng nghĩ tới, nhưng giờ thì biết rồi." Ngụy Viễn bất mãn, "Tôi tiêu tiền cho cậu mà sao cậu cứ như đang đ/á/nh nhau vậy?"
Trần Tích không thèm đáp, tiếp tục cắm đầu làm bài.
Ngụy Viễn: "Về sau tao giao hết bài tập cho mày làm nhé?"
Trần Tích: "Hừ, vậy mỗi ngày đưa tiền cho tao nhé?"
Ngụy Viễn: "Được."
Trần Tích: "..."
"Cái quái gì? Muốn đặt làm bài tập mà còn phải xếp hàng?"
Ngụy Viễn giơ tay dài chặn Trần Tích ở đầu cầu thang.
Trần Tích hiếm hoi cười lấy lòng: "Ngụy Viễn, tránh ra."
"Không." Ngụy Viễn vốn đang chống tay chặn đường, nghe vậy liền chống nốt tay kia, "Tao đéo thèm tránh."
Trần Tích bị dồn vào góc, sắc mặt tối sầm: "Chặn được đấy, nhưng phải trả tiền."