Tiểu đạo sĩ bỗng đỏ mặt bừng lên: Ngươi... ngươi sao lại thế này? Dám lừa ta ăn... cái đó của ngươi.
Tinh linh hướng dương ngây thơ: Ngươi thích ăn hạt hướng dương, biết làm sao được. Chẳng lẽ để ngươi ăn của người khác?
Tiểu đạo sĩ đ/ập sầm quyển sách xuống, gi/ận dỗi: Ta không thèm nói chuyện với ngươi nữa.
Tinh linh hướng dương ôm ch/ặt người vào lòng, hôn lên mái tóc tiểu đạo sĩ, dịu dàng: Ngươi không nói thì ta nói.
Tiểu đạo sĩ hờn dỗi khẽ càu nhàu.
Bỗng tinh linh hướng dương lên tiếng: Ta muốn đưa ngươi về nhà ta thăm thử.
Tiểu đạo sĩ ngạc nhiên: Nhà ngươi?
Tinh linh hướng dương gật đầu nghiêm túc: Chính là cánh đồng hoa ấy.
23
Những đóa hướng dương cuồn cuộn theo gió như những ngọn sóng vàng rực, tôn lên nền trời trong xanh, tạo nên vẻ đẹp rực rỡ đến nao lòng.
Đứng giữa biển hoa, tiểu đạo sĩ chợt nhớ lại đêm đó hắn suýt h/ồn phi phách tán khi đi ngang qua, bất giác cảm khái nắm tay tinh linh hướng dương: Nếu không phải do ngươi dọa ta đêm đó, có lẽ chúng ta đã chẳng gặp nhau.
Tinh linh hướng dương gật đầu tán thành, đắm đuối nhìn người: Vậy ta dọa lại một lần nữa để kỷ niệm nhé.
Chưa kịp ngăn cản, tinh linh hướng dương đã búng tách một cái. Lập tức cả cánh đồng hoa sột soạt quay đầu về phía tiểu đạo sĩ, như hàng trăm gương mặt tròn xoe đổ dồn ánh mắt.
Tiểu đạo sĩ thở phào: Ban ngày nhìn còn đỡ...
Tinh linh hướng dương oai phong lẫm liệt tuyên bố: Đây là chị dâu của các ngươi!
Gió nhẹ khẽ lay, những bông hướng dương nhỏ lắc lư gật gù như đồng ý. Tiểu đạo sĩ nhìn cảnh tượng buồn cười, bật cười khúc khích.
Tinh linh hướng dương chớp mắt, thì thầm: Chúng bảo ngươi đẹp đôi với ta lắm.
Tiểu đạo sĩ đỏ mặt, lí nhí: Cảm ơn mọi người.
Tinh linh hướng dương xoa đầu người, dạo bước khắp ruộng hoa bắt chuyện: Này, sao mày bị sâu vậy? Để tao gỡ cho... Đứa kia, già rồi nên đẻ mấy bông hướng dương con đi... Hả? Tao lắm lời? Nói nữa nhổ bây giờ!... Tao đi vắng thì cấm dọa người qua đường, không người ta châm lửa đ/ốt hết cả đám, hiểu chưa?
Tiểu đạo sĩ lẽo đẽo theo sau, ngượng ngùng: Ta thật đần độn, quên mất nơi này là nhà ngươi. Lâu không về hẳn ngươi nhớ lắm. Sau này có dịp ta thường xuyên quay lại...
Tinh linh hướng dương từ từ nở nụ cười. Tiểu đạo sĩ ngước nhìn, chỉ thấy đôi mắt hắn lấp lánh dịu dàng như hai vì sao. Một nụ hôn nhẹ như bướm đậu lên trán, giọng nói ấm áp vang bên tai: Nơi nào có ngươi, nơi đó chính là gia đình.
Biển hướng dương rực rỡ đung đưa trong làn gió thu se lạnh. Một cánh hoa vàng rực rơi nhẹ nhàng đậu lên chóp mũi.
- Hết -