Tôi sinh ra đã khổ. Người khác xuyên việt nào là vương phi, nào là hoàng hậu. Chỉ riêng tôi xuyên thành vợ của một tay c/ờ b/ạc. Cuộc sống khốn khó này, tôi thực sự không chịu nổi. Thà rằng nhân lúc đêm tối, lao đầu xuống ao cuối làng còn hơn. Trong cơn mê man, một bóng hình nhỏ bé gương mặt đầy hoảng lo/ạn bơi đến, gắng sức kéo tôi vào bờ. Nó gọi tôi là mẹ, lại khẩn cầu tôi đừng ch*t! Lên bờ, tôi lau nước trên mặt, nhìn đứa trẻ sợ hãi đến tột cùng. "Đừng sợ", tôi nói: "Từ hôm nay, mẹ sẽ thay đổi cách sống." Nhưng trước tiên, phải xử lý thằng chồng c/ờ b/ạc đó đã.