Kẻ theo đuổi của bạn cùng phòng xinh đẹp lại đến rồi. Anh ta đứng dưới mưa chờ suốt hai tiếng đồng hồ, nhưng cô bạn tôi vẫn không động lòng. Bạn cùng phòng bực bội nói: "Cái tên khốn nghèo đó lại đến nữa rồi, phiền ch*t đi được." Cô ta liếc nhìn tôi, "Giang Vãn, lần trước cậu không bảo hắn giống thần tượng của cậu sao? Cậu đi đuổi hộ tôi đi." Tôi cúi đầu, thản nhiên đáp: "Ừ." Tất cả bọn họ đều nghĩ anh ta là sinh viên nghèo từ vùng sâu vùng xa leo lên thành phố. Nhưng chỉ mình tôi biết, anh chính là con trai đ/ộc nhất chưa từng lộ diện của gia tộc giàu có nhất Giang Thành. Kiếp trước, tôi thay bạn nhận gói tiểu long bao (bánh bao nhỏ) từ tay anh, rồi chúng tôi đến với nhau. Tôi tưởng chúng tôi sẽ đi đến cuối con đường. Nhưng một năm sau, anh vứt bỏ lớp vỏ ngụy trang, bóp ch/ặt cằm tôi mà nói: "Giang Vãn, cậu thật buồn cười. Cậu nghĩ một cô gái thân phận như cậu có thể lấy được tôi sao?" Tôi t/át anh một cái thật mạnh, đoạn tuyệt với anh. Về sau, mạng sống của mẹ tôi bị đ/è nát bởi những con số trên hóa đơn viện phí. Lúc ấy tôi mới hiểu, một cái t/át ấy khiến tôi phải trả giá đắt đến thế nào. Kiếp này, tôi không cầu tình yêu, chỉ cần tiền.