Tôi có thói quen cắn đầu bút. Cậu bạn cùng bàn lạnh lùng cứ gi/ật bút khỏi tay tôi, "Đừng cắn."
Tôi bực bội: "Có cắn bút của anh đâu mà!"
Hắn nhếch mép: "Vậy thì cắn bút của anh này."
Tôi gi/ật b/ắn người, suýt nữa hất tung bàn học của hắn.
...Bi/ến th/ái, đúng là bi/ến th/ái chính hiệu!
Sau này, khi bị bố đuổi khỏi nhà, Lý Minh Tiêu đưa tôi về nhà hắn. Đến lúc này hắn mới lộ nguyên hình:
"Em đối xử với anh như thế mà anh vẫn cho em ở nhờ. Chẳng lẽ em không phải trả giá gì sao?"
Kẻ dưới mái nhà người, đành cúi đầu. Tôi nghẹn ứ hỏi: "Anh muốn thế nào?"
Hắn cúi sát tai tôi thì thầm: "Em không thích cắn đồ lắm sao?"