Trên bàn ăn, tôi gắp một miếng thịt. Năm đó tôi mới 10 tuổi, bị đuổi ra khỏi nhà giữa trời tuyết trắng xóa. Tôi chui vào thùng rác để trốn cái lạnh. Giữa đống rác, một tờ thông báo tìm người mất tích lộ ra, in hình cô bé mặc chiếc áo bông đỏ dễ thương, tóc tết hai bím tóc nhỏ. Cô bé này cùng tuổi tôi, đã mất tích sáu năm. Tôi nhặt mảnh gương vỡ, so đôi mắt, cái mũi, đôi môi. Khuôn mặt lem nhem, vàng vọt của tôi nhếch mép cười - giống hệt cô bé trong ảnh, cái nụ cười ngốc nghếch ấy. Trên cánh tay cô bé có vết bớt, còn tôi - đúng chỗ ấy là vết bầm tím mới bị đ/á/nh. Ba mẹ cô bé không tìm thấy con, ba mẹ tôi thì chẳng thèm nhận con. Chi bằng... tôi đi làm con gái họ. Nghĩ vậy, tôi cầm đồng xu cuối cùng, nhón chân bấm số điện thoại công cộng.