Lần cuối cùng cãi nhau với Lục Tranh, hắn đ/ập cửa bỏ đi. Tôi tức gi/ận đến mức lên cơn đ/au tim đột ngột rồi qu/a đ/ời. Hắn lấy cớ đi giải tỏa đầu óc, dắt theo người tình trong mộng cùng đứa con chung đi du ngoạn khắp nơi. Trong khi đó, đứa con gái nhỏ của chúng tôi phải một mình ở nhà canh x/á/c tôi suốt bảy ngày bảy đêm. Khi hắn chợt nhớ đến hai mẹ con chúng tôi, thì tôi đã thành x/á/c lạnh. Con bé ốm yếu xanh xao, g/ầy gò đến mức chỉ còn da bọc xươ/ng, gần như ngất đi. Sau khi tỉnh ngộ, Lục Tranh ôm con gái khóc lóc thảm thiết trước m/ộ tôi. Nhưng đứa bé vùng vẫy thoát khỏi vòng tay hắn, chui ra sau tấm bia m/ộ. Nó chớp chớp đôi mắt ngây thơ hỏi: "Bác là ai thế? Đừng làm phiền mẹ cháu được không?"