Người bảo trợ của tôi là một gã thẳng tính hôi hám. Rõ ràng chẳng ưa gì tôi, vẫn cứ khăng khăng giữ tôi bên cạnh. Ngày ngày dắt đi khắp nơi, quản từ cái ăn cái mặc đến chỗ ở.
Rồi người trong mộng của hắn trở về nước. Tôi vui đến nỗi chuồn thẳng một mạch.
Khi hắn tóm được tôi, tôi đang nằm gọn trong vòng tay vị bảo trợ mới, ngọt ngào nũng nịu:
- Daddy ơi, con muốn chiếc xe thể thao mới kia.
Hắn cười khẽ lạnh lùng:
- Nào, để anh nghe xem... em đang gọi ai là bố nào?
Tôi: "?"