Anh tôi là một kẻ ngốc, một kẻ ngốc xinh đẹp. Với gương mặt ưa nhìn như thế, đáng lẽ anh ấy phải có một cuộc đời thuận buồm xuôi gió. Nhưng thật đáng tiếc, một cơn sốt cao đã th/iêu rụi trí khôn của anh. Thế nên bố mẹ đã bỏ rơi anh ở trại trẻ mồ côi. Anh tôi không phải anh ruột, gọi anh ấy là anh chỉ là cách tôi tồn tại trong cô nhi viện. Người ngốc ấy luôn dành dụm đồ ăn đặt trước mặt tôi, háo hức cười toe toét: "Em ăn đi." Dù bản thân đói đến bụng dạ cồn cào cũng mặc kệ. Không ai yêu thương anh ấy, anh tôi thật đáng thương làm sao. May thay, còn tôi yêu anh.