Vào cái năm m/ê t/ín nhất đời, tôi tìm được phần m/ộ tổ tiên nhà Thiếu gia Bắc Kinh, quỳ cả tháng trời. C/ầu x/in tổ tiên ban cho một cuộc hôn nhân sắp đặt. Không ngờ tổ tiên ngốc nghếch mà lại nhiệt tình, một phát cho tôi tới hai. Một tháng sau, Thiếu gia tới gõ cửa nhà tôi. "Đường Đường, anh có tin vui muốn nói với em." Tôi hoảng hốt nhìn người đàn ông trên giường: "Hay... anh trốn đi?" Trong phòng ngủ, chú của Thiếu gia thong thả mặc áo: "Trốn làm gì? Chú không đáng mặt hử?"