Vầng Trăng Khuyết Nhà Bà Ngoại

Hiện đại
14 chương · Hoàn · 06/02/2026 09:35 · 2
Người đăng: Mèo nhỏ thích ăn Quýt
Tác giả: 作者 : 夜的第七夢
Cập nhật đến: Chương 13, Chương 14
10 chương
Đọc ngay
Bản dịch thô - sẽ hiệu chỉnh sau

Sau trăm ngày tang mẹ, bà nội đã vội vã sắp đặt chuyện tái hôn cho bố. Tôi trở thành gánh nặng, bị đuổi về quê. Mùa đông mặc mỗi chiếc quần mỏng, run cầm cập vì lạnh, tóc rối bù chải không xuể. Bà nội bảo: "Cho nó ăn cho nó uống, có ch*t đói đâu, còn đòi hỏi gì nữa?" Bố dặn dò: "Ở nhà nghe lời bà nội, không có việc thì đừng lên thành phố tìm bố." Sau trận tuyết lớn, tôi cảm thấy mình như ngọn cỏ dại héo úa ven đường. Khi tưởng chừng không qua khỏi, bà ngoại chập chững bước đến. Bà ôm tôi vào lòng: "Cháu ngoan, theo bà về." Sau này, tôi trở thành nữ sinh đại học trọng điểm đầu tiên của làng. Bà nội và bố khoa trương khắp nơi: "Đúng là giống má nhà họ Vương, thông minh hết phần thiên hạ!" "Đợi nó học đại học xong, gả cho người thành phố, cả nhà được nhờ." Tôi quẳng cuốn hộ khẩu vào mặt họ: "Cút đi! Tôi họ Hồ, không phải họ Vương!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
134
12 Lươn Nữ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vầng Trăng Khuyết Nhà Bà Ngoại

Chương 14
Sau trăm ngày tang mẹ, bà nội đã vội vã sắp đặt chuyện tái hôn cho bố. Tôi trở thành gánh nặng, bị đuổi về quê. Mùa đông mặc mỗi chiếc quần mỏng, run cầm cập vì lạnh, tóc rối bù chải không xuể. Bà nội bảo: "Cho nó ăn cho nó uống, có chết đói đâu, còn đòi hỏi gì nữa?" Bố dặn dò: "Ở nhà nghe lời bà nội, không có việc thì đừng lên thành phố tìm bố." Sau trận tuyết lớn, tôi cảm thấy mình như ngọn cỏ dại héo úa ven đường. Khi tưởng chừng không qua khỏi, bà ngoại chập chững bước đến. Bà ôm tôi vào lòng: "Cháu ngoan, theo bà về." Sau này, tôi trở thành nữ sinh đại học trọng điểm đầu tiên của làng. Bà nội và bố khoa trương khắp nơi: "Đúng là giống má nhà họ Vương, thông minh hết phần thiên hạ!" "Đợi nó học đại học xong, gả cho người thành phố, cả nhà được nhờ." Tôi quẳng cuốn hộ khẩu vào mặt họ: "Cút đi! Tôi họ Hồ, không phải họ Vương!"
Hiện đại
2