Năm thứ tư yêu Đồng Du Ân, tôi nghe được câu nói khó nghe nhất từ mẹ anh ấy: "Hai người đàn ông ở với nhau, sau này lấy gì kết hôn sinh con?", "Cậu đừng h/ủy ho/ại nó", "Trước khi gặp cậu, nó vẫn bình thường mà", "Anh Phó, cậu cũng không còn trẻ nữa, nên hiểu chuyện rồi đấy". Cuối cùng tôi đ/au lòng nói lời chia tay. Đồng Du Ân lại ngồi xổm trước cửa nhà tôi cả đêm. Anh cố nhét vào tay tôi chú chó trắng nhỏ tự tay khâu từng mũi kim. Bị tôi cự tuyệt lần nữa, anh bật khóc nức nở: "Anh không nhận chú chó nhỏ... cũng không nhận em nữa sao?"