Năm ba mươi tuổi, cô gái nhỏ mà Tần Chính Thanh hết mực cưng chiều cuối cùng cũng không chịu nổi, chọn cách kết hôn. Nhận được thiệp cưới, hắn uống say mềm người, tỉnh dậy còn lớn tiếng tuyên bố sẽ trở về với gia đình. Tin tức lan ra, giới quý tộc Hương Cảng đua nhau đến chúc mừng tôi. Họ mừng tôi "khổ tận cam lai", cuối cùng lại trở thành bà Tần lừng lẫy năm nào. Bởi bao năm qua, họ đều chứng kiến cảnh tôi vật lộn bám víu lấy Tần Chính Thanh. Nhưng không ai ngờ, tôi lại đề nghị ly hôn ngay lúc này. Kẻ bảo tôi đi/ên, người chê tôi dại. Tôi chỉ khẽ cười, bọn họ nào có hiểu. Trước kia không ly hôn là vì không cam tâm. Về sau không ly hôn là vì gia đình tôi sụp đổ, cần mượn thế lực của hắn. Còn giờ đây muốn ly hôn, bởi Tần Chính Thanh đối với tôi đã thành thứ vô dụng. Đồ vô dụng thì tôi vẫn quen tay... quẳng đi.