Sau khi bố mẹ bỏ trốn, tôi ôm ch/ặt Lý Kỳ Niên, khóc nức nở.
"Anh ơi... họ bỏ anh thì em nhận!".
Lý Kỳ Niên ngậm điếu th/uốc, liếc nhìn tôi - đứa nhỏ bé đang thổn thức, hoàn toàn chẳng buồn để tâm.
Rồi sau đó, hắn áp sát vào hõm vai tôi, hơi thở nóng rực khiến da thịt tê dại.
Nước mắt nghẹn ứ trong cổ họng.
"Lý Thanh Tự... mẹ kiếp... em muốn cái gì ở tao?"