Ba của Lục Tinh Chước đã hy sinh để c/ứu tôi trong một vụ b/ắt c/óc. Từ đó, Lục Tinh Chước cũng trở thành một đứa trẻ mồ côi giống như tôi. Còn tôi thì được gia đình họ Lục nhận nuôi. Hắn gh/ét tôi, dù trước mặt người ngoài chẳng hề lộ ra, nhưng sau lưng lại trút hết mọi uất ức lên người tôi.
"Tô Uẩn, ba tôi ch*t là vì c/ứu mày. Cả đời này mày n/ợ tao."
Tôi nuốt trôi vị đắng nghẹn nơi cổ họng.
Mặc kệ hắn đ/âm nanh vào tuyến của tôi.
"Ừ, tao biết. Cả đời này tao n/ợ mày."