Tôi lấy tiếng chú ép Bùi Hàn Thanh, hắn kém tôi sáu tuổi, tôi bắt hắn gọi mình bằng chú. Nhưng chú nào lại nhát gan như tôi, cháu nào lại ngang ngược như hắn. Hắn vừa gào khóc vừa vật lộn: "Nhìn em một lần đi mà, nhìn em đi!" Tôi hé mắt liếc hắn, hắn lại che mắt tôi. "Chú đang nhìn ai qua em vậy? Chú nói đi chứ!" Tôi nghẹn ngào muốn giải thích. Hắn gi/ật tai nghe ném xuống đất: "Thứ cháu không muốn nghe thì cháu không nghe." Tôi: "..."