Tôi mang chất ức chế đến cho anh trai, không ngờ bị hắn lôi mạnh vào phòng, cuốn vào nhau suốt đêm. Khoảnh khắc tuyến thể bị cắn xuyên thấu, tôi nhắm nghiền mắt, giọng khàn đặc quyện lấy tiếng nấc: «Kỳ Tranh... tao gh/ét mày.» Người đàn ông phía sau chẳng chút nhượng bộ, như kẻ liều mạng không biết hối cải: «Cứ gh/ét đi, gh/ét cả đời càng tốt.»