Tôi theo đuổi Lâm Kế Bắc suốt hai năm trời, chỉ vì hoa khôi trường học xoa đầu tôi một cái, hắn liền kh/inh khỉ nhạo trong buổi tiệc sinh nhật: "Đàn ông với đàn ông, thật gh/ê t/ởm." Tôi không cãi lại, đặt quà xuống rồi rời đi. Chỉ nghe thấy ai đó hỏi hắn: "Bắc ca, không đi dỗ dành à?" "Dỗ cái gì? Mấy ngày nữa lại ngoan ngoãn đến học cùng anh thôi." Sau này, khi tôi bị vị hoa khôi khóa trên đ/è lên bàn trong phòng học vắng đòi hôn, tiếng thông báo tin nhắn vang lên. [Đừng hờn dỗi nữa, anh tha thứ cho em rồi đấy.] [Cho em thêm một cơ hội cuối cùng theo đuổi anh.] Ánh mắt người đang đ/è dưới thân nóng rực, dụ dỗ: "Anh gh/en rồi đấy, phải bé mặc váy mới hết được."