Ngày cha tôi trốn n/ợ bỏ chạy, tôi bị đưa đến nhà chủ n/ợ. Nhìn biểu hiện nh/ục nh/ã của tôi, hắn cười lười nhạt đầy tùy hứng, miệng không chút nương tay phun ra những lời đ/ộc địa:
"Cha mày bỏ rơi mày rồi, biết chưa? Muốn sống thì ngoan ngoãn nghe lời. Đúng lúc tao cần một con chó ngoan."
Về sau, tôi đ/è hắn xuống, mặc cho hắn giãy giụa phản kháng, muốn lấy gì thì lấy:
"Không phải mày bảo tao là chó của mày sao?"
"Gâu."