Tôi sinh ra đã có khiếm khuyết về trí tuệ. Lần thứ mười nhìn thấy người bạn cùng bàn nghèo khó khắp người đầy thương tích, tôi m/ua th/uốc giúp cậu ấy.
"Bố cậu lại đ/á/nh cậu rồi à?"
Cậu ấy không động vào th/uốc, cũng chẳng thèm đáp lời tôi. Tôi không nhịn được lại hỏi: "Sao cậu không chạy đi?"
Cậu ấy cười nhếch mép tự giễu: "Tiền còn không có, chạy đi đâu được?"
"Tớ có thể cho cậu tiền, hoặc cậu đến nhà tớ ở cũng được." Sợ cậu ấy không tin, tôi vội nói thêm: "Thật đấy, tớ nghe lén được bố mẹ nói chuyện rồi."
"Họ bảo một thời gian nữa nhà mình chỉ còn mình tớ ở thôi, lại còn hứa sẽ cho tớ thêm nhiều tiền sinh hoạt nữa!"