Nửa đêm đói bụng tỉnh giấc, tôi đang chén cá nướng thì bỗng có thứ gì lông lá cọ vào người. Chỉ một cái chớp mắt, con cá biến mất tiêu! Giây tiếp theo, đèn nhà bếp bỗng nhấp nháy đi/ên lo/ạn. Rút phắt ki/ếm gỗ đào, tôi quát: "Giám cư/ớp đồ ăn trước mặt cô nương này? Muốn nếm thử đạo pháp gia truyền cho h/ồn phi phách tán không!"
Một con mèo m/ập ú lông vàng hiện ra từ hư không, mõm sưng đỏ ngậm ngấu con cá nướng tẩm gia vị, giọng oán h/ận: "Người! Đừng có quá đáng!"
"Mà cá nướng của người dở ẹc!"
*Lúc này, một chuỗi bình luận nổi lướt qua trước mắt tôi:*
*[Bé ơi phát tài rồi! Con mèo này là bảo bối của đại gia Bắc Kinh đấy! Giải thưởng treo giá trên trời!]*