Năm tôi ly hôn với thái tử nhà họ Trần, hắn hỏi tôi: "Con thì em mang đi chứ?"
Tôi lắc đầu.
Đứa con của chúng tôi từ khi sinh ra đã được hưởng vinh hoa phú quý.
Sống trong gia đình hàng đầu Penang, tốt hơn là theo mẹ ra đi.
Thấy thái độ tôi dứt khoát, Trần Khải Văn đỏ mắt hỏi: "Tại sao? Không để tâm đến con, có phải vì em không yêu anh nữa?"
Tôi bình thản nhìn hắn, không nói lời nào.
Từng có lúc tôi đi/ên cuồ/ng chất vấn hắn vì sao ngoại tình.
Cũng từng vì gh/en t/uông m/ù quá/ng mà t/át thẳng vào mặt nhân tình của hắn.
Đó là lúc tôi yêu hắn nhất.
Nhưng đổi lại chỉ một câu: "Một con bé mồ côi không cha không mẹ, còn đòi quản ta?"
"Lúc bố mẹ ta dạy cách đối nhân xử thế, mày như chó hoang bị b/án về nhà ta làm con dâu nuôi..."