Vào phút cuối cùng nộp hồ sơ đại học, Hoắc Thành Triết đã sửa nguyện vọng của tôi thành Đại học Thanh Bắc.
Anh ấy nói với tôi: "Na Na lần này thi không tốt, chúng mình cùng nó ôn thi thêm một năm nhé."
"Em biết đấy, nó không thể thiếu anh."
Tôi sững sờ nhìn Hoắc Thành Triết đang lộ rõ vẻ đắc chí.
Vậy là, vì cô bạn thơ ấu của anh, anh có thể không chút do dự hi sinh tôi?
Sau này, trước cổng trường Thanh Bắc, tôi nhận được tin nhắn của Hoắc Thành Triết.
"Như Như, em đâu rồi? Lễ khai giảng lớp luyện thi lại sắp bắt đầu rồi."
Tôi cười nhẹ, chặn số điện thoại của anh ta.
Tạm biệt, Hoắc Thành Triết.
Tôi không phí thời gian chơi trò trẻ con với các người nữa đâu.