Khi thức tỉnh trong một câu chuyện bệ/nh kiều với vai nữ phụ, tôi đang đàm phán bồi thường ly hôn với nam chính.
"50 triệu, ly hôn với tôi."
Tôi chẳng do dự dù một giây nào - đó là sự thiếu tôn trọng với đồng tiền, "Thỏa thuận."
Trong mắt Kỷ Liệt Hiêu lóe lên vẻ kinh ngạc.
Đúng như câu nói 'nhận tiền thì làm việc', tôi tin điều đó hơn ai hết.
Chưa đầy một tiếng, tôi đã dọn sạch mọi thứ trong biệt thự.
Kể cả bản thân tôi.
Bốn năm sau, tôi dẫn con trai tham dự bữa tiệc tối gia tộc giàu có, tình cờ gặp lại Kỷ Liệt Hiêu.
Ánh mắt hắn ngập tràn phẫn nộ, kéo tôi ra khỏi tiệc rồi quẳng vào xe,
"Em háo hức đến mức muốn làm mẹ kế của người ta ngay lập tức sao?"
Tôi gật đầu không chút do dự: "Đúng vậy."
Kỷ Liệt Hiêu cúi người áp sát, giọng nói vang bên tai tôi:
"Lê Lê, em như đang chào đón anh vậy."