Khi tỉnh dậy, tôi đang ngồi trên đùi Tần Nghiễn, thay áo sơ mi cho anh ta.
『Cái á/c nam phụ này sao vẫn chiếm giữ búp bê Tần Nghiễn thế? Đáng lẽ Tần Nghiễn phải là vật sở hữu của chính thụ chứ.』
『Không biết gã nam phụ đ/ộc á/c này còn giữ khư khư Tần Nghiễn đến bao giờ nữa?』
『Sao chính công Tần Nghiễn mãi chưa tỉnh thế nhỉ? Chẳng lẽ phải nhờ tình cảm của chính thụ mới đ/á/nh thức được?』
『Nam phụ này thật là nhạt, bao lâu rồi vẫn chưa đ/á/nh thức được Tần Nghiễn, cuối cùng vẫn phải nhờ đến chính thụ.』
Nhìn thấy những bình luận lướt ngang này, tôi bối rối chớp mắt vài cái.
Ác nam phụ? Là tôi sao?