Tôi xuyên không vào tiểu thuyết ngôn tình tổng tài, trở thành mẹ kế đ/ộc á/c. Nhìn ba đứa trẻ trước mặt - những kẻ sau này sẽ bị ch*t thảm vì không ngừng h/ãm h/ại nữ chính và con của cô ta - nghề giáo viên mầm non trong tôi trỗi dậy. Tôi cúi xuống, dịu dàng nói với chúng: "Nào, ngồi lên sofa đi! Hai tay nhỏ đặt lên đầu gối, hai chân nhỏ khép lại, mắt nhìn về phía mẹ!" Ba đứa trẻ ngơ ngác nghe lời, vô thức làm theo. Tôi nở nụ cười tươi rói, vỗ tay khen ngợi: "Đúng là những đứa trẻ ngoan! Mẹ sẽ thưởng cho mỗi đứa một bông hoa đỏ!" Mười năm sau, Hứa Hành Chỉ vừa nhận được thư nhập học từ ngôi trường danh giá nhất: "Người tôi biết ơn nhất là mẹ, chính bà đã cho tôi tình yêu thương và sự giáo dục chân thành nhất." Hứa Đường Khê - cô con gái được cả nước yêu mến: "Người tôi yêu nhất là mẹ, chính bà đã giúp tôi trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình." Hứa Tử Lẫm đứng trên bục nhận giải vô địch: "Người tôi ngưỡng m/ộ nhất là mẹ, chính bà đã dạy tôi cách kiên trì với niềm tin của bản thân." Người cha già bị cả gia đình lãng quên - Hứa Yến Cẩn thảng thốt: "Thế còn tôi thì sao?"