Khi thiếu gia họ Hoắc dẫn nhân tình tới trung tâm chăm sóc hậu sản, tôi đang dỗ đứa con vừa tròn tháng tuổi.
Hắn nhìn tôi với chút áy náy.
"Cô ấy còn trẻ, em bỏ qua cho."
Là người không thể chịu đựng được sự phản bội, thế mà tôi vẫn chưa đề cập đến chuyện ly hôn, bình tĩnh như một cỗ máy.
Không gh/en.
Không day dứt.
Không huyên náo.
Chỉ âm thầm giữ vững vị thế bà chủ nhà họ Hoắc.
Danh vị thiếu phu nhân họ Hoắc này, tôi đã phải nỗ lực bao năm trời mới có được.
Nhưng thân phận cháu trưởng của gia tộc Hoắc, mới chỉ là khởi điểm của con trai chúng tôi.
Bước trên con đường gia tộc đã dọn sẵn, cả đời nó tất sẽ thuận buồm xuôi gió.
Tôi sẽ không để bất kỳ ai phá hủy con đường vinh hoa phú quý của con mình.
Thấy tôi bình thản đến thế, Hoắc Nghiễn Chu bỗng đỏ mắt.
"Em không phải là người hay gh/en nhất sao?"
"Không để tâm... là vì em chỉ yêu gia thế của tôi, chứ không phải bản thân tôi, đúng không?"