Năm thứ ba bị b/án, cảnh sát triệt phá được đường dây này. Trong phòng thẩm vấn, viên cảnh sát mắt đỏ hoe hỏi tôi: "Lúc đó sao không chạy? Cô hoàn toàn có thể cầu c/ứu mà." Tôi ngơ ngác nhìn anh. "Sao phải chạy? Ở đây ăn cơm không mất tiền, ngủ cũng chẳng tốn tiền giường chiếu." Viên cảnh sát sững người. Anh không biết rằng, tại cái gọi là gia đình tôi. Cha mẹ ruột áp dụng triệt để chế độ "trả tiền theo nhu cầu". Uống một ly nước nóng: năm hào, ăn một bữa cơm: hai đồng. Nhưng anh trai tôi uống nước ăn cơm đều chẳng mất xu nào, còn được thưởng. Sinh nhật chín tuổi, không đủ tiền m/ua một tô mỳ trường thọ, tôi theo gã buôn người bước đi.