Những năm tháng nghèo khó nhất, chồng tôi rồi đến tôi lần lượt bệ/nh mất. Vì nỗi ám ảnh quá sâu nặng, linh h/ồn tôi nhập vào con mèo mướp to trong làng. Chạy về nhà thăm con, thấy chúng bò lê dưới đất, khóc thét vì đói. "Mẹ ơi... Nhớ mẹ, bà ơi, con đói quá." Mẹ chồng miệng lưỡi sắc d/ao nhưng lòng đậu phụ, vừa lo cơm áo gạo tiền, vừa chăm sóc đôi con thơ dại. "Đồ con ranh đói khát kiếp trước, đừng nhớ chúng nữa, ta nấu cháo ăn thôi." "Hai đứa đều là phận ngắn, vô tâm vô tình, bỏ lại già trẻ đơn côi." Tôi ngó xuống bàn chân mèo, sờ vào nanh nhọn hoắt, lần nữa nhận rõ thân phận mình. Từ hôm nay, ta không còn là người đàn bà yếu đuối bệ/nh tật. Ta là mèo, là thợ săn bẩm sinh! Kẻ nào dám hủy diệt đường sống nhà ta, ta liều mạng cùng hắn.