Năm thứ năm sống đời thực vật, tôi bỗng tỉnh thức. Tôi là người vợ cũ đóng vai bia đỡ đạn trong cuốn sách. Người chồng hôn nhân sắp đặt của tôi chính là nam chính tổng tài điển trai giàu có trong câu chuyện đoàn viên. Sau nhiều năm tôi hôn mê, anh vượt qua mọi trở ngại, đón cô nữ chính nghèo khó năm xưa - người anh từng yêu mà không được - về bên cạnh. Lần này, tất cả mặc nhiên công nhận họ là một đôi. Chỉ có con gái tôi, bị bỏ rơi lẻ loi nơi góc khuất. Biết mình không còn nhiều thời gian, tôi chẳng buồn để ý mối tơ vò của nam nữ chính, chỉ muốn nói với con bé: "Tình yêu trên đời đều hướng về sum họp, duy chỉ có tình cha mẹ dành cho con cái, là để học cách buông tay."