Mười năm tù tội kết thúc, tôi bất ngờ ghép đôi với một hệ thống. Trên đường về, tôi còn nhặt được một đứa bé sơ sinh bị bỏ rơi cạnh thùng rác.
"Cô phải vứt bỏ nó, giao lại cho người mẹ nghiện rư/ợu b/ạo l/ực kia nuôi dưỡng."
Giọng nói hào hứng của hệ thống vang lên bên tai tôi.
"Nó sẽ lớn lên trong khu ổ chuột tăm tối, nghịch cảnh sẽ tôi luyện nó thành đóa tiểu bạch hoa kiên cường đáng thương, khiến bao kẻ thượng lưu quỳ gối dưới váy lựu."
"Bao gồm cả... người thừa kế tập đoàn Phó Thị."
Tôi khẽ vuốt má em bé, nó bật cười khúc khích trước mặt tôi.
"Sao lại phải trả về? Đứa trẻ xuất hiện ở đây, nghĩa là cha mẹ nó đã từ bỏ nó rồi."
Hệ thống khựng lại, giọng đột ngột chói tai: "Ý cô là gì? Chẳng lẽ cô muốn nuôi nó?"
"Như thế cuộc đời nó sẽ không có nam chính, nó cũng chẳng thể thành nữ chính, chỉ là một kẻ tầm thường sống qua ngày!"
Tôi bật cười hỏi lại: "Như thế chẳng phải rất tốt sao?"
Nếu tất cả khổ đ/au, nước mắt và m/áu chỉ để thu hút đàn ông, trở thành vợ "nam chính", làm "nữ chính" trong sách...
Thì tại sao phải như vậy?
Làm người thường, sống cuộc đời bình dị, có gì không tốt?