Bố dượng trầm mặc vài giây, giọng bỗng chốc lạnh băng:
"Giang Lạc, tao cho mày cơ hội kết thông gia, đừng có mà được nước lấn tới."
"Mày tưởng mày là ai? Chẳng qua chỉ là đứa con hoang do mẹ mày và gã đàn ông khác đẻ ra thôi."
"Tao cho mày mang họ Giang, thì mày phải có giác ngộ hi sinh vì gia tộc!"
"Con trai của tao, lẽ nào một nhà họ Chu có thể dễ dàng đ/á/nh đổi?"
Tôi không có lý do để từ chối mối lương duyên này.
Cũng chẳng có tư cách.
Tôi gật đầu nhận lời, đúng hẹn trở về Giang gia, gặp mặt người được gọi là vị hôn thê của mình.
Nở nụ cười vô h/ồn, cố gắng đóng vai công cụ ngoan ngoãn.
Không ngờ lại gặp Giang Yến.
Tôi đờ người ra, cục xà phòng trong tay vụt tuột khỏi tay, rơi xuống nền nhà.
Tôi: "..."
Không nhịn được đưa tay che mặt.
C/ứu với, đầu óc tôi đang nghĩ mấy thứ hỗn độn gì thế này!
***
Thực ra thuở ban đầu, qu/an h/ệ giữa tôi và Giang Yến không khó xử như bây giờ.
Mẹ tôi thời trẻ ham chơi, bị gã đàn ông đểu giả lừa gạt rồi sinh ra tôi.
Nhưng bố ruột lại biến mất không dấu vết.
Mẹ tôi bị sắp đặt kết hôn với nhà họ Giang.
Tôi cũng đổi theo họ, từ Hứa Lạc thành Giang Lạc.
Năm đó, tôi ba tuổi, gặp Giang Yến sáu tuổi.
Hai người lớn không có tình cảm, thường mỗi người một nơi.
Bố dượng thường xuyên dẫn các kiểu phụ nữ về Giang gia qua đêm.
Mẹ tôi cũng chẳng quan tâm, ngày nào cũng đến bar tìm đàn ông đẹp trai qua đêm.
Họ bỏ mặc tôi và Giang Yến.
Giang Yến vừa làm mẹ vừa làm cha nuôi tôi khôn lớn.
Hồi ấy, Giang Yến không lạnh lùng như bây giờ.
Khi còn nhỏ, dù ít nói nhưng anh luôn là người đầu tiên bảo vệ tôi.
Tôi sợ sấm chớp, có lần trời mưa dông, tôi sợ đến mức trốn trong góc phòng.
Là Giang Yến nhỏ bé đẩy cửa bước vào, ôm tôi về phòng anh: "Đừng sợ, anh sẽ ngủ cùng em."
Về sau, tôi thường xuyên ôm gối đứng khóc lóc ỉ ôi trước cửa phòng anh.
Anh không nỡ, luôn cho tôi vào.
Tôi cười híp mắt ôm lấy anh: "Em thích anh nhất rồi."
"Trên đời này em chỉ thân với anh nhất."
"Sau này em muốn cả đời sống cùng anh!"
Rồi...
Rồi chẳng biết từ khi nào, Giang Yến thay đổi.
Mỗi khi tôi chạm vào, anh đều cực kỳ gh/ét bỏ.
Ánh mắt anh nhìn tôi ngày càng phức tạp.
Tôi gọi anh, anh cũng không vui.
Dần dà, tôi chỉ gọi thẳng tên anh.
Thời cấp ba, có lần một bạn nữ trong lớp sau giờ học nắm tay tôi hỏi bài.
Lúc cả hai cùng ra cổng trường, gặp Giang Yến đang đứng đợi.
Tôi phấn khích chạy đến: "Giang Yến! Sao anh lại đến? Đón em hả?"
Giang Yến lạnh lùng liếc nhìn, mím ch/ặt môi không nói.
Bạn nữ phía sau bước tới, hỏi tôi: "Giang Lạc, đây là...?"
"À, đây là anh trai em."
Cô gái đó e thẹn nhìn Giang Yến: "A, là anh trai à. Em chào anh."
Lúc ấy, trong lòng tôi hơi khó chịu.
Giang Yến là anh tôi, đâu phải anh cô ta, sao cô ta gọi bừa thế?
Tôi đứng chắn trước mặt Giang Yến: "Ừm, em về với anh trước nhé. Tạm biệt."
Cô gái gật đầu: "Vậy ngày mai gặp lại nhé, Giang Lạc."
Cô ta lưu luyến nhìn chúng tôi, ba bước ngoảnh lại một lần rồi đi.
Giang Yến hừ lạnh: "Lên xe!"
Tôi dè dặt theo anh lên xe, về nhà họ Giang.
Hôm sau, cô bạn đó lại tìm tôi.
"Giang Lạc... có thể cho em xin số liên lạc của anh trai cậu không?"
Tôi theo phản xạ muốn từ chối ngay.
Nhưng không biết ý Giang Yến thế nào.
Thế là tan học hôm đó, tôi tìm gặp Giang Yến.
"Giang Yến, cô gái hôm qua gặp anh muốn xin số anh."
Giang Yến đột nhiên nổi đi/ên, tóm cổ tôi đ/è vào tường.
Anh trừng mắt nhìn tôi, hồi lâu mới thốt lên.
"Mày nhiệt tình chuyện của tao thế? Hăm hở giới thiệu đối tượng cho tao?"
"Giang Lạc, mày cho tao nghe đây."
"Không thì coi chừng tao gi*t mày!"
Tôi sợ phát khiếp.
Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự cảm nhận anh muốn gi*t tôi.
Thế là tối đó, tôi ôm gối trên giường anh định về phòng mình ngủ.
Anh lạnh lùng nhìn tôi, chất vấn: "Không phải mày sợ ngủ một mình sao?"
Tôi ngượng ngùng né ra cửa: "Tập... tập quen dần thôi."
Giang Yến càng tức gi/ận, ném thẳng con thú nhồi bông trên giường về phía tôi: "Cút!"
Về sau, Giang Yến còn lười để ý đến tôi.
Tôi hiểu rõ anh chán gh/ét tôi, liền xin ở nội trú, rời xa Giang gia.
***
Đến khi nào tôi mới nhận ra Giang Yến với tôi là khác biệt?
Có lẽ sau khi vào nội trú, tôi mới vỡ lẽ.
Tôi không thể thiếu Giang Yến.
Tôi không hiểu chuyện tình cảm, thế là hỏi bạn nữ trong lớp thế nào gọi là thích một người.
Cô ấy đưa tôi mấy cuốn tiểu thuyết, trong đó không thiếu truyện đam mỹ.
Tôi nghiền ngẫm một hồi, chợt hiểu ra.
Khi bạn cùng phòng vô tình chạm vào, tôi cực kỳ khó chịu.
Nhưng với Giang Yến thì không.
Tôi chỉ có thể chấp nhận Giang Yến.
Tôi nghĩ, tình cảm của tôi với anh không còn thuần khiết nữa.
Nhưng anh lại gh/ét tôi.
Mối tình vừa chớm nở đã bị bóp ch*t trong trứng nước.
Không ngờ vài năm sau.
Khi tôi cam chịu chấp nhận sự sắp đặt của Giang gia, lại tình cờ biết được tâm ý của Giang Yến.
Tôi cúi mắt, quấn ch/ặt khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm.
Giang Yến vừa hay mở cửa bước vào.
Có lẽ do trong phòng tắm quá nóng, tôi cảm thấy mặt mình hơi bỏng rát.
"À... em ngủ ở đâu?"
Giang Yến chỉ chiếc giường đôi cỡ lớn duy nhất: "Em ngủ đây."
Tôi ngẩn người: "Thế... thế anh đâu?"
Tôi vừa nãy không thấy phòng nào khác.
Giang Yến khẽ cười, nghiêng đầu tháo caravat.
"Anh cũng ngủ ở đây."
Tôi: "!!!"
"Anh anh anh anh anh!"
Giang Yến cười khẩy, ném caravat lên giường.
"Sao? Không phải chưa từng ngủ cùng bao giờ."
Khác nhau hoàn toàn!
Ngủ màu xanh lá với màu vàng khác nhau xa lắm!
Giang Yến bước thẳng về phía tôi, tôi theo phản xạ lùi lại.
Nhưng va phải góc giường, mất đà ngã vật ra giường.
Giang Yến thuận thế cưỡi lên người tôi, cúi người nhìn chằm chằm.