Tôi mang trong mình đứa con đ/ộc tôn của trùm giới giải trí, đứa nhỏ miền Đông Bắc lắm lôi kéo tôi đi/ên cuồ/ng
Để nhường chỗ cho "bạch nguyệt quang" của Tần Tam Gia, tôi nhận tiền chia tay, khéo léo m/ua vé máy bay một chiều, thuận tay đặt luôn ca ph/á th/ai ngay khi hạ cánh.
Vừa bước đến cổng lên máy bay, n/ão tôi bỗng vang lên giọng nũng nịu đậm chất Đông Bắc:
[Úi giời ơi! Mẹ ơi đừng lên máy bay! Đi lần này là mất sạch mấy ngàn tỷ đó!]
[Ông Tần Tam Gia trông hùng hổ thế thôi, chứ bác sĩ bảo yểu mệnh rồi, nói ổng tuyệt tự! Cả thiên hạ giờ chỉ còn mỗi mình ta là giọt m/áu cuối cùng!]
[Con khốn nạn bạch nguyệt quang kia chính là muốn đợi ổng ch*t để ăn không chừa máng! Mẹ sao lại khờ thế?]
[Mẹ ơi, ta phải quay về! Ôm trọn mấy ngàn tỷ này, sau này cả ngành giải trí sẽ thành vườn sau nhà ta, oai phong lẫy lừng lắm đó!]
Tay tôi cầm thẻ lên máy bay đơ cứng giữa không trung.
Tuyệt tự? Mấy ngàn tỷ... toàn là của mình?
Tôi x/é tan vé máy bay, xoa nhẹ bụng.
Con ơi, mày nói phải. Đây nào phải mang bầu,
Đây là đang ôm thần tài sống trong bụng.
Đi thôi, ta về kế thừa gia sản!