“Về đến nhà rồi hả?” Cố Thận hỏi từ đầu dây bên kia, giọng nói còn hơi đờ đẫn, có vẻ hơi men vẫn chưa tan hết.
Tô Ngôn đáp gọn lỏn. “Anh uống th/uốc giải rư/ợu chưa?”
“Chưa.”
“Vậy anh đi uống đi... Em cúp đây.” Cậu bấm nút kết thúc cuộc gọi rồi mở game bắt đầu một trận.
Cái acc bị khóa vài hôm trước đã được mở khóa, Tô Ngôn đăng nhập chơi thử một ván.
Đệ tam lầu: “Ơ? ID của nhất lầu nhìn quen quá... Không phải thằng feed 30 mạng hôm trước à?”
“......”
“Chuẩn bị nút report nào.”
Tô Ngôn chẳng thèm đáp lời, trận đấu vừa bắt đầu, cậu đã hạ First Blood, sau đó nhờ đối phương lao vào trụ như th/iêu thân mà cư/ớp luôn Double Kill.
Cứ thế, dưới sự dẫn dắt của cậu, đội nhà giành chiến thắng.
“Đổi người chơi rồi hay bị hack acc đấy?”
“Này, đừng vội thoát, trả lời tao đi.”
Tô Ngôn phớt lờ, thẳng tay thoát khỏi bảng tổng kết.
Kỳ nghỉ vụt qua như chớp mắt, tiết trời cũng trở lạnh hơn. Hôm nay đến trường, cậu chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi, bên ngoài khoác vội tấm áo đồng phục.
Ánh mắt cậu vô thức liếc về góc tường nơi chiếc bàn quen thuộc. Cố Thận vẫn đến sớm như mọi khi, hôm nay anh không cắm mặt vào sách mà ngồi lặng lẽ giải đề.
Người kia cũng nhận ra sự hiện diện của cậu, đặt bút xuống rồi dán mắt vào Tô Ngôn.
Gương mặt Tô Ngôn bỗng ửng hồng, vội vàng lục lọi cặp sách tìm vở. Chẳng hiểu cái việc giả vờ tìm sách này có ý nghĩa gì.
“Tô Ngôn, mấy tháng nay cậu bị gì thế? Sao ngoan ngoãn dị thường? Không phải phong cách của cậu đâu người anh em!”
Đứa bạn ngồi bàn trước quay lại hét vào mặt cậu một câu rồi vội quay đi.
“Ngôn, tao hiểu hết, vì là huynh đệ với mày nên tao biết tỏng, dù lúc nào cũng muốn chọc cho mày đi/ên lên...” Vương Lôi rút ba cây bút bi, tháo vỏ, thổi mực vào túi zip. Xong xuôi liền chạy vào nhà vệ sinh rửa sạch sẽ.
Tô Ngôn không hiểu nó định trò gì, khi thằng bạn quay lại, cậu chỉ thấy nó đúng là thằng đần.
Tan học, Tô Ngôn muốn nhanh chân rời khỏi trường, không rõ vì lý do gì.
“Tô Ngôn.”
Cậu nhìn về phía Cố Thận, nhoẻn miệng cười rồi tiếp tục bước xuống cầu thang.
“Tô Ngôn...”
“Sao thế...” Cậu nhìn người kia tiến lại gần, trong lòng chẳng còn chút căng thẳng nào, bình thản đối mặt thôi.
“Anh nhớ, anh nhớ hết... Anh không quên...”
Tô Ngôn gi/ật nảy mình, cái suy nghĩ “không hồi hộp” biến mất tăm, giờ chỉ còn lại sự bối rối tột độ.
“Hôm qua anh luôn tự nhủ... Không được quên, dù buồn ngủ đến đâu, anh vẫn gượng tỉnh để tự nhắc mình...” Khóe mắt Cố Thận đã bắt đầu ửng đỏ.
“Nếu quên mất thì em sẽ thành support của người khác mất...”
Tô Ngôn khựng lại, rồi bật cười: “Phải đấy, chỉ cần anh còn nhớ, sau này em mãi là support riêng của anh. Vậy bây giờ anh vẫn nhớ mà đúng không?”
Cố Thận lau khóe mắt, bước đến chỗ Tô Ngôn ôm cậu một cái, rồi như chuồn chuồn đạp nước, hôn nhẹ vào đỉnh tai cậu.
“Giờ đầu anh có còn đơ đơ không?”
Cố Thận gật nhẹ, ngẩng lên nhìn Tô Ngôn rồi áp má vào cổ đối phương.
“Đừng thế này... Còn ở trường, lát nữa nhiều người thấy thì hỏng hết danh tiếng của anh...” Tô Ngôn cố gắng đẩy người kia ra.
“Danh tiếng cái khỉ gió...”
Vương Lôi đang xuống cầu thang: “......”
“Tôi... tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi... Đừng hiểu lầm, tôi muốn về nhà như mọi ngày thôi mà...”
“......”
“Về thôi, sớm về nghỉ ngơi đi.” Tô Ngôn vỗ nhẹ vào lưng Cố Thận rồi định đẩy anh ra.
Người kia mới miễn cưỡng buông tay, liếc mắt nhìn Vương Lôi.
Chớp mắt đã lên lớp 12, mọi người đều bước vào giai đoạn ôn thi căng thẳng.
“Tôi xong rồi... Thi trượt mất thôi ôi ôi ôi...” Tô Ngôn rũ rượi gục xuống bàn Cố Thận than thở, các bạn khác chỉ liếc qua rồi thôi, cả học kỳ nay họ đã quá quen với cảnh này.
“Đừng sốt ruột, thành tích em đã lên chút rồi mà?”
“Không được đâu... Em đã nghe giảng rất chăm chỉ rồi, em muốn thi gần chỗ anh... Không cần cùng trường, cùng thành phố cũng được... Cùng tỉnh cũng xong...”
Cố Thận cười nhìn cậu rồi xoa xoa mái tóc. “Không sao, đừng cố đuổi theo anh, sau này anh sẽ đến thăm em, được chứ?”
Tô Ngôn lắc đầu, nghĩ đến cảnh xa cách lòng cậu quặn lại.
“Em, không chịu đâu!”
“Anh đến thăm em mà cũng không vừa lòng sao...?”
Tô Ngôn hít hà, giả vờ như sắp khóc. “Anh... anh không yêu em nữa rồi à... Chúng ta cũng sẽ chia tay vì yêu xa đúng không...?”
Đối phương dùng sách vỗ nhẹ lên đầu cậu rồi lắc đầu. “Không đời nào, không thì anh xem nguyện vọng của em, thi vào cùng trường với em được không?”
Tô Ngôn muốn t/át cho anh một cái.
“Cút đi, anh dám xem nguyện vọng của em là em cho anh đi chầu trời đấy...”
“Vậy thì em học cho tốt vào, anh tin em làm được.
Thời gian trôi nhanh như gió thoảng, thoắt cái đã đến học kỳ hai lớp 12. Nhờ sự kèm cặp hàng ngày của Cố Thận, thành tích Tô Ngôn lên vùn vụt. Thi nhị đạt 593 điểm. Cố Thận 701 điểm.
Tô Ngôn: “......” Xong phim rồi.
Cậu gục mặt xuống bàn, định sống kiếp cá khô.
“Tốt lắm rồi, đủ vào đại học tốt rồi.”
Cố Thận đưa cho cậu cuốn sổ tổng hợp lỗi sai thường gặp.
“Anh dự đoán đề tam sẽ không khó như lần này, em chú ý mấy dạng này là được.”
Tô Ngôn ủ rũ nhận cuốn sổ rồi cắm đầu vào học.
Sau kỳ thi tam, khoảng cách đến ngày thi đại học ngày một ngắn lại, thành tích Tô Ngôn vẫn dậm chân tại chỗ. Thi xong cậu gục luôn xuống bàn Cố Thận ngủ thiếp đi.
Ngày thi cuối cùng.
“Mẹ đừng lo, con trai mẹ bao giờ chẳng nghe lời...”
Mẹ Tô Ngôn khoác lên mình tà áo dài truyền thống, nắm ch/ặt tay cậu mỉm cười.
Cố Thận đứng cách đó không xa nhìn hai mẹ con, khẽ cười rồi châm điếu th/uốc.
“Mẹ ơi, con vào phòng thi đây, mẹ ngồi chờ dưới gốc cây kẻo nha!”
Cậu chạy đến bên Cố Thận, kéo tay áo anh định kéo vào trường. “Đợi đã, sao anh lại hút th/uốc? Dập đi. Em chưa nói hút th/uốc có hại sao?”
Cố Thận bĩu môi. “Anh có hút thường xuyên đâu...”
Tô Ngôn không thèm đáp, buông tay áo định đi vào một mình.
Người kia gi/ật mình, vội kéo cậu lại rồi dập tắt điếu th/uốc.
“Đừng gi/ận mà... Anh bỏ th/uốc được chứ?”
Tô Ngôn gật đầu.
Cố Thận ôm cậu, tranh thủ hôn lên đỉnh tai. “Đừng căng thẳng, cố lên, có anh ở đây.”
...
“Mẹ! Con đây!”
Mẹ Tô Ngôn vội đứng dậy, nhanh chóng bước đến.
“Thế nào, có hồi hộp không?”
Tô Ngôn ôm mẹ, lắc đầu. “Không ạ, chẳng hồi hộp tí nào...”
Cậu quay sang nhìn Cố Thận đang đứng phía xa.
“Bởi em mang trên vai trọng trách, có người thân, và cả... người yêu của em.”
Tác giả có lời muốn nói: Văn chương kết thúc.