Trường quay Vô Tích, phố Dân Quốc.
Tôi vừa xong cảnh quay, bước về chiếc xe caravan. Một đứa trẻ độ năm sáu tuổi đang ngồi xổm trước cửa, lưng đeo chiếc cặp sách cao gần bằng nửa người.
Thấy tôi, cậu bé đứng dậy, mím môi.
- Bố cháu là Trần Dữ Châu - nó nói - Cô là mẹ cháu.
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, gật đầu khẽ "Ừm".
Cậu bé đứng ch/ôn chân tại chỗ, mắt tròn xoe. Rõ ràng không ngờ tôi thừa nhận dễ dàng thế.
Nó ngồi thụp xuống, mở phéc-mơ-tuya cặp sách, lôi ra một xấp tiền mặt cũ mới lẫn lộn, nhìn đã biết dành dụm từ lâu.
- Cháu thuê cô một ngày, đi họp phụ huynh giúp cháu được không?