Ba năm trời, đáng giá bao nhiêu? Khương Vãn Ninh nhìn chằm chằm vào tấm séc trước mặt, con số trên đó đủ để một gia đình bình thường m/ua được căn nhà khá ổn ở thành phố tam tuyến. Cô nhớ rõ ba năm trước khi ký hợp đồng, cũng chính chiếc bàn này, căn phòng làm việc này. Lục Đình Thâm ngồi đối diện, bộ comlê phẳng phiu, vẻ mặt lạnh lùng như đang đàm phán một thương vụ. Thực tế, đó chính x/á/c là một thương vụ. "Ba năm. Em ngoan ngoãn nghe lời, không gây rắc rối, khi hết hạn tất cả sẽ thuộc về em." Lúc ấy, cô đang quỳ rạp xuống hành lang bệ/nh viện, tay nắm ch/ặt tờ thông báo nguy kịch của mẹ. Y tá lần thứ ba đến giục nộp viện phí, trong tài khoản cô chỉ còn chưa đầy ba ngàn tệ. Cô đã ký. Giờ đây ba năm trôi qua, con số trên tấm séc đã tăng gấp ba. Có lẽ Lục Đình Thâm cảm thấy cô thể hiện vượt mong đợi - đủ im lặng, đủ ngoan ngoãn, đủ... giống người đó.