Mẹ thiên vị chị gái, dốc lòng đào tạo chị thành vũ công. Mẹ đăng ký cho chị những lớp học đắt đỏ nhất, nhưng lại tiếc cả hộp bút vẽ cho tôi. Sau này, tôi gặp được ông Tống - một lão ông hay 'ch/ém gió'. Ông bảo tranh của mình được treo trong viễn bảo tàng cơ đấy! Đừng thấy ông mặc quần đùi dép lê đi câu cá mà coi thường, học trò của ông đứa nào cũng là họa sĩ lừng danh. Tôi nhất quyết không tin. Cho đến khi Tống Dư Bạch cho tôi xem bức họa cũ của ông nội cậu - một kiệt tác từng được trả giá trên trời, khiến giới sưu tập tranh giành gi/ật. Bố tôi lúc này mới chợt nhớ đến đứa con gái út, muốn tôi nói đôi lời tốt đẹp cho việc kinh doanh của gia đình. Nhưng tôi bỗng thấy lòng nhẹ tênh. Huyết thống có lẽ là định mệnh, nhưng gia đình đích thực thì... chính mình có thể tự tay chọn lấy một cách rất 'chất' cơ mà!