Tôi lại bị đ/á/nh thức bởi tiếng động, cơn buồn ngủ bị gián đoạn khiến tôi bực bội vô cùng. Vừa định gào lên cho hả gi/ận, nào ngờ mở mắt ra đã thấy thứ Cố Khâm đang cầm trên tay.
Mảnh giấy nhỏ bị vo viên giờ đã được mở ra. Tôi bỗng tỉnh táo hẳn.
Đây chẳng phải tờ giấy trong bánh quy Truth or Dare mà tôi bốc được ở quán KTV sao?
Lúc đó, vì nói dối nội dung trong giấy, sợ bị người khác phát hiện nên tôi vội vã nhét nó vào túi quần.
Nhưng sau đó tôi quên bẵng đi việc vứt nó!
"Không có gì đâu!"
Tôi vội với tay định gi/ật lại mảnh giấy.
Nhưng đã quá muộn.
Cố Khâm đã đọc được nội dung trong đó.
Hắn nhíu mày, ngẩng lên nhìn tôi.
"Vậy là..." Giọng hắn đều đều, khó đoán được tâm tư. "Phương Trì, vừa nãy anh ôm tôi, chỉ là do anh tự bịa ra thôi à?"
Chương 5
Không gian xung quanh chìm vào tĩnh lặng ch*t chóc.
Nhìn đôi mắt lạnh lẽo của Cố Khâm, tôi biết giờ chối cãi cũng vô ích, đành phải thú nhận.
"Ừ."
Cố Khâm cau mày sâu hơn: "Tại sao?"
Tại sao ư?
Đương nhiên là vì tôi muốn sống!
Nhưng tôi không dám nói thật, sợ hắn cho rằng tôi bị đi/ên.
Thế là tôi đành cười gượng gạo, bịa đại: "Không có gì, chỉ là thấy vui thôi."
Tôi cười ha hả, nào ngờ Cố Khâm nghe xong lại lạnh mặt.
"Phương Trì." Hắn nghiến răng nói. "Anh cho rằng chuyện gì vui là có thể tùy tiện ôm người khác sao?"
Tôi: "???"
Không lẽ tôi ảo tưởng? Sao tôi cảm thấy Cố Khâm hình như đang tức gi/ận?
"Đừng gi/ận mà."
Dù sao hắn cũng là phao c/ứu sinh thật sự của tôi, tôi vội ve vuốt tâm trạng hắn.
"Nếu anh thực sự khó chịu, vậy thì..."
Do dự một chút, tôi đ/á/nh liều nói ra.
"Hay là để tôi đền anh một cái ôm?"
Chương 6
Nói rồi, tôi thật sự dang rộng vòng tay, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Cố Khâm.
Phải biết rằng, thêm một cái ôm nữa là tôi được cộng thêm một tháng thọ mệnh, bằng cả 30 lần lén lút chạm vào người hắn!
Nghĩ tới đó, tôi càng háo hức nhìn chằm chằm vào hắn. Không ngờ Cố Khâm đứng phắt dậy.
"Không biết tự trọng!"
Hắn ném ra ba từ đầy phẫn nộ rồi quay đầu bỏ đi.
Tôi đứng sững giữa chỗ, đầu lại nảy sinh dấu hỏi.
Không hiểu nổi.
Tôi là đàn ông, ôm bạn thân một cái mà thành không biết tự trọng?
...
Sau sự kiện Truth or Dare, tôi cảm nhận rõ ràng Cố Khâm đề phòng tôi hơn trước.
Điều này khiến tôi vô cùng đ/au đầu.
Muốn ôm hắn lần nữa chắc là không thể rồi, ngay cả việc lén lút chạm vào người hắn cũng ngày càng khó khăn.
Nhìn thọ mệnh của mình dần cạn kiệt, lòng tôi nóng như lửa đ/ốt!
May thay trời không tuyệt đường người, cuối cùng tôi cũng chờ được cơ hội -
Ký túc xá nam sinh chuẩn bị đổi phòng.
Biết tin này, tôi như được tiếp thêm sinh lực, lập tức gọi điện cho mẹ.
"Alo?"
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói dịu dàng quen thuộc.
"Trì à, sao đột nhiên gọi cho mẹ? Con gặp chuyện gì sao?"
Nghe giọng mẹ, khóe mắt tôi tự nhiên cay cay.
Bố mẹ tôi vì công việc nên thường xuyên ở nước ngoài, nhưng điều đó không hề làm giảm đi tình yêu họ dành cho tôi.
Trước đây khi phát hiện mình mắc bệ/nh nan y, tôi từng muốn nói với họ, nhưng lời đến cổ họng lại nghẹn ứ.
Không ngờ ngay sau đó, trong đầu tôi xuất hiện thứ tự xưng là hệ thống, nói cho tôi phương pháp tự c/ứu.
Thế là tôi quyết định giấu chuyện bệ/nh tình.
Tôi nghĩ, nếu có thể nhờ hệ thống này chữa khỏi bệ/nh, cũng không cần để bố mẹ lo lắng.
Tôi gắng kìm nén nỗi tủi thân trong lòng, cố tỏ ra vui vẻ: "Không sao đâu ạ, chỉ là có việc muốn nhờ mẹ giúp."
Tôi đơn giản trình bày nguyện vọng của mình.
Nói thẳng ra là hy vọng mẹ liên hệ với giáo viên chủ nhiệm, lấy lý do muốn học tập tốt để xin cho tôi cùng phòng với Cố Khâm.
Tôi hiếm khi chủ động nhờ bố mẹ điều gì, nên mẹ lập tức đồng ý.
Mẹ quả thật rất có năng lực. Ngay hôm sau, danh sách phòng mới được công bố, tôi và Cố Khâm được xếp chung phòng, giường tầng.
Tôi hớn hở chuyển đồ vào phòng hắn.
"Chào cậu!"
Thấy Cố Khâm, tôi lập tức nở nụ cười thật tươi.
"Bạn cùng bàn, không ngờ sau này còn là bạn cùng phòng nữa nhỉ!"
Nói xong, tôi hồi hộp quan sát phản ứng của hắn, sợ hắn phát hiện ý đồ của mình rồi đòi đổi phòng.
Không ngờ Cố Khâm chỉ khẽ gi/ật mình, sau đó quay người mở tủ lấy áo khoác mặc vào, kéo khóa kín cổ.
Tôi: "..."
Không hiểu nổi. Cần gì phải phòng bị tôi như phòng kẻ bi/ến th/ái thế chứ?
Trong lòng vô cùng bất lực, nhưng chỉ cần hắn chấp nhận làm bạn cùng phòng, mọi chuyện đều có thể xoay chuyển.
Chương 7
Sau khi thành bạn cùng phòng với Cố Khâm, cơ hội để tôi lén lút "hưởng lợi" quả nhiên tăng lên đáng kể.
Chuyện ôm ấp vẫn không dám nghĩ tới, nhưng lúc đ/á/nh răng hay lấy nước sôi, chỉ cần lướt qua nhẹ cũng đủ giúp tôi kéo dài thêm vài ngày thọ mệnh.
Dù vậy, tôi vẫn phải chịu đựng sự hành hạ của bệ/nh tật.
Dù thọ mệnh còn 3 tháng hay 5 tháng, tình trạng cơ thể thực ra không khác biệt nhiều.
Bệ/nh tật không chỉ rút ngắn sinh mệnh, mà còn khiến ta chịu đủ loại đ/au đớn.
Như cuối tuần này, các bạn khác đều đã về nhà, chỉ còn tôi và Cố Khâm trong ký túc.
Giữa đêm khuya, tôi ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo, mùi m/áu tanh nồng tràn ngập khoang miệng.
Đến tận lúc này, tôi mới thấm thía sức khỏe quan trọng với một người đến nhường nào.
Súc miệng sạch sẽ, tôi quay về giường thì thấy trong bóng tối, bóng người Cố Khâm đang nằm yên trên giường tầng.