Sau khi kết hôn với kẻ th/ù không đội trời chung, ngày nào tôi cũng bịa chuyện dơ bẩn về hắn.
Thế là cả công ty đều biết hắn chưa đầy 10 giây đã 'xong chuyện'.
Hôm nay, còn hai phút nữa là tan làm, tôi như thường lệ cuống cuồ/ng thu dọn đồ đạc.
Chị nhân sự ngồi cạnh nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
"Nếu không vì con nhỏ, chắc em đã sống cuộc đời mình mong muốn rồi..."
Tôi gật đầu nghẹn ngào:
"Dù con không phải m/áu mủ ruột rà của hắn, nhưng sao hắn có thể đối xử với em như vậy chứ!"
"Ngày nào về nhà em cũng phải nấu cơm cho con xong, lại còn phải chải chuốt cho bản thân. Hôm trước em mới mặc bộ đồ mình thích, chồng em đã m/ắng em là đồ kinh t/ởm..."
"Rầm!"
Chiếc bình giữ nhiệt rơi bịch một cái xuống nền nhà.
Vị công tử Bắc Kinh nổi tiếng kia toàn thân run run, chỉ tay vào mình:
"Anh... anh sao?"