Bạn cùng phòng soái ca của tôi vừa quen một cô bạn gái, hơn anh ta những mười tuổi. Sợ gia đình không đồng ý, hắn bảo phải dắt tôi - một thằng đàn ông - về nhà trước, giả làm gay công khai giới tính để hạ thấp tiêu chuẩn của bố mẹ.

Kết quả vừa bước vào cửa, mẹ hắn liền bảo: "Con trai thì con trai vậy, miễn con thích là được."

Bố hắn gật đầu: "Ừ thì cứ ở với nhau đi, sống cho tử tế vào."

Tôi: "???"

Cái này cũng chấp nhận được? Thế giới đi/ên rồi thật sao?

1

Trần Cảnh dạo này yêu đương rồi.

Mỗi tối, cả phòng cùng nhau rank Liên Quân, chỉ mình hắn ngồi nhắn tin tán tỉnh bạn gái.

Mấy đứa bạn cùng phòng chê hắn trọng sắc kh/inh bằng hữu, nhưng cũng hiểu cho.

"Haizz, Cảnh ca đẹp trai thế kia, con gái theo đuổi từ cổng trường xếp hàng tới tận quê tao ở Hắc Long Giang, yêu đương chút có sao đâu."

Trần Cảnh trước những lời trêu đùa kiểu này luôn tỏ ra bình thản.

Nhưng mỗi khi đám bạn bàn tán, hắn lại nhìn về phía tôi, như tối nay chẳng hạn.

Ánh mắt hắn khiến tôi nổi da gà, tưởng mình chưa bày tỏ thái độ.

Đành cất giọng:

"Cảnh ca, em hoàn toàn ủng hộ chuyện anh yêu đương."

"Không những ủng hộ, em còn hết lòng cổ vũ."

"Anh đừng nhìn em nữa được không?"

Trần Cảnh: "Cuối tuần rảnh không? Đi với anh một chuyến."

"???"

Ý gì? Bắt tôi đi làm bóng điện à?

"Anh định dẫn bạn gái về nhà, nhưng cô ấy..."

Thì dẫn đi, liên quan gì đến tôi?

"Cô ấy hơn anh mười tuổi, sợ bố mẹ không chấp nhận."

"Em về nhà anh trước, hạ thấp tiêu chuẩn của họ, sau đó mới dẫn bạn gái về, chắc sẽ dễ dàng hơn."

Ôi giời ơi...

Lấy tôi ra làm bia đỡ đạn à?

"Được, nhưng giả làm gay phải trả thêm tiền."

2

Trần Cảnh ứng trước tôi năm trăm tệ, hứa cuối ngày hôm nay sẽ đưa nốt năm trăm còn lại.

Tôi bấm đ/ốt ngón tay tính toán kỹ lưỡng:

"Nói trước nhé, nếu bị bố mẹ anh đuổi cổ ngay lập tức, tiền này em không trả lại đâu."

"Ngoài ra, nếu bị đ/á/nh thì tính thêm hai trăm."

Trần Cảnh đồng ý dễ dàng: "Deal!"

Không biết bố mẹ nhà họ Trần là người thế nào.

Tôi vắt óc nghĩ cách đối phó, Trần Cảnh lại bật nhạc ngồi nghịch điện thoại.

Xe hắn lái ổn định, trời trong xanh, mây trắng từng cụm phía xa.

Ngón tay Trần Cảnh thon dài, gân guốc nổi lên khi nắm vô lăng, nhìn cũng khá ưa mắt.

Trần Cảnh nhận ra ánh mắt tôi, ngón tay khẽ co lại.

"Lát nữa em chỉ cần gật đầu, phần còn lại để anh nói."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Không phải mở miệng thì tỷ lệ ăn đò/n giảm đáng kể rồi.

3

Trần Cảnh là dân bản địa thành phố A, nhà cách trường chỉ 40 phút lái xe.

Trần Cảnh đỗ xe xong, xuống mở cửa cho tôi.

Thậm chí khi tôi bước xuống, hắn còn lịch sự lấy tay che đỉnh đầu tôi.

Khiến tôi thấy ngại ngùng kỳ cục.

Trần Cảnh sửa lại cổ áo cho tôi, dặn dò: "Diễn phải diễn cho trọn vẹn."

Tôi bừng tỉnh, tự giác vòng tay qua cánh tay hắn.

Thế này mới đúng chất tình nhân mà, phải dính nhau ra.

Trần Cảnh khựng lại, rồi nắm lấy bàn tay tôi đang vòng qua tay hắn, siết ch/ặt.

"Không được anh ơi, thế này không thể hiện được sự e thẹn của em."

Tôi rút tay ra, lại ôm ch/ặt cánh tay hắn.

Rồi đ/âm đầu vào ng/ực anh ta.

"Như thế này anh ạ, lúc nào em không tiện nói, em sẽ trốn vào lòng anh."

Tôi tranh thủ ôm hắn một cái, đầu cọ cọ vào ng/ực: "Cứ thế này, bố mẹ anh chắc ngại hỏi sâu, thế là bọn mình hoàn hảo lập xong nhân vật gay."

Chỉ có điều độ cao không chuẩn, thực ra Trần Cảnh chỉ cao hơn tôi nửa cái đầu, tôi phải hơi khom xuống mới chui vào lòng được.

Trông hơi quái dị.

"Anh ơi, lát nữa anh đứng dạng chân ra, để em chui vào dễ hơn."

Trần Cảnh im thin thít, tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Rồi theo ánh mắt hắn nhìn thấy một cặp vợ chồng trung niên trong thang máy bên trái.

Tôi ngước lên nhìn Trần Cảnh, nghe thấy hắn gọi: "Bố, mẸ."

4

Cuối cùng Trần Cảnh vẫn nắm tay tôi bước vào nhà.

Tôi nửa đứng nửa núp sau lưng hắn giả vờ nhút nhát.

Cho đến khi mẹ hắn kéo tay tôi, nói: "Đừng ngại, cứ coi đây là nhà mình."

Rồi bà ấn tôi ngồi xuống ghế sofa, bê ra đủ loại hoa quả.

Bà đuổi Trần Cảnh ra ngoài, bảo xuống dưới m/ua chai dấm.

Quay lại liền cười hiền với tôi: "Cứ chọn loại quả cháu thích ăn, không thích thì để thằng Cảnh ăn."

Thật là... nhiệt tình đến đ/áng s/ợ.

Tôi cho rằng đây chỉ là sự yên ắng trước cơn bão.

Nhìn theo Trần Cảnh sắp ra cửa, ánh mắt cầu c/ứu.

Hy vọng hắn bỗng dưng có lương tâm, đừng bỏ mặc tôi một mình.

Kết quả tên khốn này như đui m/ù, cầm chìa khóa xoay người đi thẳng.

Tôi đành nghiến răng đối mặt với hai vị phụ huynh.

Mẹ Trần đẩy miếng lê vừa gọt về phía tôi, cười tươi: "Mùa thu, ăn cho mát phổi."

Đây là ý bảo tôi với Trần Cảnh chia tay à?

Bà hỏi: "Cháu tên Thẩm Tầm phải không?"

Tôi: Gật đầu im lặng, tuyệt đối không hé răng.

Miếng lê cũng không dám động vào, nhập vai kẻ nhút nhát hướng nội.

"Thường nghe thằng Cảnh nhắc đến cháu, cuối cùng cũng đưa về được rồi."

Hứ... thường xuyên nhắc ư?

Trần Cảnh vì bạn gái mà diễn kỹ thật đấy. "Mẹ biết thằng Cảnh thích cháu, nhưng này cháu, nói thật với dì đi, cháu có thích nó không?"

Vào đề rồi! Thân chủ Trần Cảnh đáng kính của tôi, tôi lên sàn diễn đây!

Bước một, tôi gật đầu nghiêm túc: "Dạ có ạ, cháu cũng thích Cảnh ca."

Bước hai, tôi bày tỏ lòng trung thành: "Cả đời này, ngoài Cảnh ca ra, cháu sẽ không thích ai khác nữa."

Không khí đã lên đỉnh, tôi ngẩng đầu nhìn thẳng mẹ hắn, ánh mắt đẫm tình cảm:

"Dì ơi, cháu thực lòng thích Cảnh ca, dì muốn đ/á/nh muốn m/ắng cứ việc trút lên cháu."

5

Một ngàn tệ m/ua được gì? M/ua được sự quyết tử của tôi! Khí phách kiên cường của tôi!

À không, lát nữa ăn một trận đò/n thì thành một ngàn hai.

Giá trị của tôi cao ngất ngưởng.

Tôi ưỡn cổ chờ đợi cơn thịnh nộ ập xuống, nhưng ngay sau đó, mẹ Trần nắm lấy tay tôi, giọng dịu dàng:

"Tốt lắm! Dì vừa nhìn đã biết cháu là đứa tốt."

"Tưởng rằng thằng Cảnh đơn phương, giờ biết hai đứa thích nhau, dì yên tâm rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
11 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm