Hắn như thường lệ, muốn giúp tôi xếp sách vở ngăn nắp để dễ dàng bỏ vào cặp. Nhưng hôm nay, chắc chắn không thể như ý hắn được rồi.

Tôi giơ đôi bàn tay lên, lật qua lật lại trên mặt bàn như đang xào bài. Rồi một mạch túm lấy đống sách vở hỗn độn, nhét đại vào cặp. Ngẩng đầu lên, tôi nhìn Trần Cảnh bằng ánh mắt vô tội:

"Đi thôi, ăn cơm."

Trán Trần Cảnh nhíu lại đến mức có thể kẹp ch*t ruồi. Hehe, liệu pháp á/c cảm của tôi thành công rồi.

12

"Sâm Sâm này, phòng tắm riêng hỏng rồi, ra nhà tắm công cộng không?" Kỷ Vũ hỏi tôi.

Tôi liếc nhìn Trần Cảnh vừa bước vào, bèn nói: "Thôi, một ngày thôi mà, mai sửa xong rồi, hôm nay không tắm."

Kỷ Vũ ngạc nhiên: "Cậu không phải gh/ét nhất việc không tắm sao?"

Trần Cảnh bước đến, đặt hộp trái cây dầm vừa m/ua lên bàn tôi: "Sao không tắm?"

Tôi bắt chéo chân: "Lười thôi, cần gì nhiều lý do."

Trần Cảnh vỗ nhẹ vào chân tôi đang bắt chéo: "Cong vẹo cột sống, phẫu thuật 250 triệu."

Tôi: Lặng lẽ đổi chân, tận dụng lỗi hệ thống, cân bằng hai bên vậy.

Trần Cảnh nghiêm túc: "Xoắn cột sống, phẫu thuật 500 triệu."

"..."

"Tôi ít học, anh đừng lừa tôi."

13

Cuối cùng tôi vẫn đi tắm. Bị Trần Cảnh lôi vào nhà tắm công cộng. Tên khốn này còn bắt tôi cởi đồ cùng hắn.

Tôi cảm thấy bị s/ỉ nh/ục: "Có trăm phương ngàn kế để làm nh/ục người, anh đếch chịu chọn cách nào khác ngoài so sánh body với em hả?"

Tôi quyết tử thủ phẩm giá. Nhưng Trần Cảnh liếc nhìn tôi: "Bây giờ không cởi, lát nữa anh tự tay cởi cho."

Được, anh đúng là cao tay.

Cởi đồ xong, chỗ tôi kế bên Trần Cảnh. Không phải tôi muốn vậy, mà đông quá, bỏ chỗ này thì phải xếp hàng chờ.

Vừa gội đầu xong, định xoa dầu tắm thật nhanh thì Trần Cảnh kéo rèm bước vào, tay cầm khăn kỳ cọ.

"..."

Tôi nuốt tiếng kêu như heo bị làm th!t, van nài:

"Anh ơi, nhẹ thôi!"

Tên chó này lực tay đúng là rất mạnh. Khác hẳn mấy bác thợ kỳ cọ ở quê tôi. Mẹ ơi, con muốn về nhà.

Một trận tắm rửa xong, bước ra ngoài tôi như được tái sinh. Nhìn Trần Cảnh ăn mặc chỉnh tề bên cạnh, càng thấy địa ngục trống không, q/uỷ dữ ở nhân gian.

Hắn trùm khăn lên đầu tôi, dùng hai tay xoa xoa. Đến khi tóc tôi dựng đứng hết cả mới buông ra.

OK, thật ra Trần Cảnh cũng không tốt với tôi lắm. Hắn chỉ có chút bản năng làm mẹ, cách kỳ cọ và lau tóc này giống hệt mẹ tôi hồi nhỏ. Thế là rõ rồi, hắn không cong, chỉ thích chăm sóc người khác thôi.

Trong tình yêu, loại này gọi là gì nhỉ? Kiểu cha chú. Không biết bạn gái hắn có thích không.

Đằng sau vang lên vài tiếng bàn tán xì xào:

"Trần Cảnh đúng là gay thật sao?"

"Lâm Tuấn, cậu không thích Trần Cảnh sao? Đi hỏi thử đi."

"Đúng đấy, biết đâu có cơ hội."

Tôi ngoái đầu với mái tóc dựng ngược, đối mặt với đôi mắt âm trầm. Thấy tôi nhìn, hắn và đám bạn lập tức im bặt.

Tôi liếc Trần Cảnh đang bận thu dọn đồ cho tôi, chắc không nghe thấy.

"Đi chứ?" Trần Cảnh hỏi, giơ tay định nắm tay tôi.

Tôi thấy gã mắt âm trầm giơ ngón giữa. Tôi nhướn mày, kéo Trần Cảnh quay lại chỉ thẳng: "Cảnh ca, anh biết thằng này không? Nó giơ ngón giữa với em."

Gã mặt âm: "..."

Không ngờ chứ? Ông nội tao trả th/ù tại chỗ đấy.

14

Lâm Tuấn - gã mặt âm kia thấy Trần Cảnh quay người, lập tức hèn nhát. Dắt theo đám đằng sau chuồn mất.

Trần Cảnh kéo tôi ra cửa: "Kẻ vô thưởng vô ph/ạt thôi, không cần biết."

Ra khỏi nhà tắm mới thấy trời lại mưa, hạt mưa lất phất rơi lạnh buốt. Trần Cảnh giơ tay che cho tôi: "Đi nhanh lên, trời lạnh rồi, gió thổi dễ cảm lắm."

Tôi ngoan ngoãn theo hắn chạy về ký túc xá.

"Thứ bảy này về nhà anh một chuyến nhé." Trần Cảnh đột nhiên nói.

"?"

Tôi choáng váng không kịp phản ứng. Đang định từ chối thì Trần Cảnh đã nhanh miệng:

"Ba triệu."

"Deal!"

Trời ạ, anh hào phóng thế này khiến người ta khó lòng từ chối quá!

15

Chưa đến thứ bảy, trường đã đồn Trần Cảnh là gay, hai chúng tôi yêu nhau. Nghe tin, tôi tối sầm mặt. Điều lo nhất đã xảy ra.

Đúng lúc Trần Cảnh đi thi đấu, hai ngày nay không có ở đây. Tôi không có ai để bàn bạc. Nhắn tin kể sơ tình hình, hiện có hai luồng dư luận:

Một bên khẳng định chắc nịch: "Thật đấy, ai không thấy Trần Cảnh cưng chiều bạn cùng phòng thế nào."

Một bên không tin nhưng sẵn sàng ship đôi: "Thật á? Thế tôi ship cặp này nhé!"

"Tôi muốn ship cặp này lâu rồi, soái ca lạnh lùng vs bạn cùng phòng ngốc nghếch, đỉnh của chóp!"

Không phải, sao không ai phản đối vậy? Xã hội giờ chấp nhận chuyện này dễ thế sao?

Tôi ôm ngựk, cảm thấy mình quá hủ lậu. Không đúng, sao mình lại cảm thấy hủ lậu? Chuyện không dính đến mình thì đương nhiên thấy vô sự. Giờ tôi là nhân vật chính mà, sao chấp nhận nổi!

Trần Cảnh chưa rep tin, chắc còn bận thi. Tôi buồn bã trèo lên giường. Gặp chuyện khó giải quyết, ngủ đã.

16

Tỉnh dậy xem điện thoại, thấy Trần Cảnh gửi định vị:

"Đến đây, hôm mưa chưa mời em ăn, tối nay bù."

Tôi ngồi dậy vuốt tóc, mặc áo khoác. Cơm nước không quan trọng, chủ yếu tôi đi bàn chuyện với Trần Cảnh thôi.

Theo định vị đến phòng VIP, chưa vào đã nghe giọng đàn ông bên trong:

"Thẩm Sâm? Nó là cái thá gì?"

Cái ý gì đây? Không lẽ danh tiếng lão tử không còn, các ngươi nghĩ lão không cầm được đ/ao rồi sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7