Tôi và thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh quen nhau được năm năm, tất cả mọi người đều nói tôi chỉ là bản sao lợi dụng lúc người khác sơ hở. Tôi chẳng màng đến, vẫn ngoan ngoãn ở bên Tần Hiêu. Về sau, hắn ôm người yêu đầu trước mặt mọi người khiến tôi bẽ mặt. Tôi cũng không hề gây chuyện, quay lưng rời khỏi kinh đô. Bạn bè khuyên hắn biết điều, hắn cười khẩy: "Để cô ta chịu chút khí ở bên ngoài, tự khắc sẽ khóc lóc quay về, cô ta đâu rời xa được ta". Về sau, khi tôi nằm trong vũng m/áu, nhìn hắn hoảng lo/ạn lao tới. Tôi biết, cơ hội trả th/ù đã đến.