Năm năm tuổi, tôi quyết định bỏ nhà ra đi. Bởi mẹ kế đã nói: "Mẹ mày ch*t rồi, nhà này không chào đón mày đâu." Chị gái ruột ném đồ chơi của tôi vào thùng rác: "Đồ con hoang không xứng đáng ở đây." Còn bố tôi? Ông đang họp ở công ty, điện thoại mãi không liên lạc được.
Tôi đeo chiếc ba lô nhỏ, cầm theo 8 đồng tiết kiệm suốt ba tháng, bước ra khỏi cánh cửa ấy.
Trước khi đi, tôi bật livestream trên điện thoại - lời mẹ dặn khi gặp nguy hiểm hãy mở livestream, sẽ có người giúp. Tôi ngọng nghịu trước ống kính: "Cô chú ơi, cháu tên Quách Tiểu Mèng, năm nay 5 tuổi. Mẹ cháu mất rồi, bố cháu không cần cháu nữa. Giờ cháu chuẩn bị đi lang thang rồi, mọi người nói chuyện với cháu được không?"
Phòng livestream từ 0 người, lên 10, thành 100, rồi vọt lên 100.000 người.
Bình luận bùng n/ổ.
"Đứa bé này nhà ai thế?! Bố mẹ nó là đồ thú vật à?!"
"Báo cảnh sát! Mau gọi cảnh sát đi!"
"Khoan đã, biệt thự phía sau cháu bé... có phải Lâm Giang Nhất Hiệu không?"
"Đm, đây là dự án bất động sản của Tập đoàn Quách thị? Đứa bé này họ Quách?!"
Tối hôm đó, cả mạng xã hội săn lùng cô bé 5 tuổi tên Quách Tiểu Mèng.
Còn bố tôi, đang trong buổi họp báo, bị các phóng viên vây kín.
"Ông Quách, con gái ông bỏ nhà đi thật sao?"
"Thưa ông, video mẹ kế ng/ược đ/ãi con riêng đã bị phát tán, ông bình luận thế nào?"
"Ông Quách, con gái nói ông bỏ rơi cháu bé, ông có điều gì muốn nói?"
Khuôn mặt bố tôi, lần đầu tiên tôi thấy nó tái nhợt đến thế.
Tái như tờ giấy trắng.