Thử thách hôn anh trai một cái xem phản ứng thế nào. Nhân lúc Kỳ Dương đang xem điện thoại, tôi đột ngột trèo lên đùi anh ta, gi/ật dây đeo cổ hôn một phát.

Anh ta che miệng nhìn tôi đầy hoài nghi. Từ điện thoại vang lên tiếng thét sung sướng của mẹ tôi: "Mẹ Kỳ Dương ơi! Được chứng kiến cảnh thật rồi!"

Hả?

1

Nếu thời gian có thể quay ngược, tôi chọn trở về một ngày trước. Nếu không được, tôi chọn đi ch*t luôn cho xong.

Áááá... Tôi hối h/ận, thực sự hối h/ận quá mà!

Làm video blogger, đu trend ki/ếm view là kỹ năng sinh tồn. Lúc lướt TikTok tìm ý tưởng, tôi phát hiện trend "Hôn anh trai một phát quay lại biểu cảm sốc" đang gây bão.

Tôi đ/ập đùi đ/á/nh đét: "Được đấy! May mà mình có sẵn anh trai mồ côi."

Hai nhà chúng tôi thân nhau từ bé. Trừ hồi đại học học khác thành phố, cơ bản là chưa xa nhau bao giờ.

Sau tốt nghiệp, Kỳ Dương về công ty gia đình. Tôi làm Youtuber, suốt ngày lông bông trong nhà. Như lời mẹ tôi: "Cả ngày loanh quanh như con khỉ đột!"

Thế là bà đóng gói vali tống tôi đến nhà Kỳ Dương - thằng bạn thân sống riêng, bảo phải học tập tác phong của nó.

Học cái gì chứ? Học nó tập tạ? Học lối sống khổ hạnh? Học làm sư ông cả đời không bạn gái? Tôi mà học theo thì còn gì hạnh phúc!

Không gà rán, không bia, không lẩu nướng... Ôi trời ơi, không biết sau này con gái nào dại dột yêu phải loại dị nhân này.

2

Tối hôm đó Kỳ Dương đi làm về, chưa kịp thay đồ đã cầm điện thoại ngồi phòng khách. Tôi lén đặt điện thoại quay lén trên tủ TV, rón rén bò đến.

Nhân lúc nó mải dán mắt vào màn hình, tôi chồm lên đùi, gi/ật phăng cà vạt định hôn má. Ai ngờ nó ngoái đầu lại... Đôi môi chạm nhau. Cả hai đứng hình.

Đúng lúc đó, điện thoại vang lên tiếng hét của mẹ tôi: "Mẹ Kỳ Dương ơiii! Ra đây mau, con nó thật rồi!!!"

Tôi quay đầu cứng đờ như robot gỉ, phát hiện màn hình video call hiện rõ mặt mẹ mình. Bà mẹ Kỳ Dương cũng hộc tốc chạy vào, mặt còn đắp mặt nạ.

"Hả??? Hai đứa... Hai đứa yêu nhau từ khi nào???"

Tôi ngượng chín mặt quay sang cầu c/ứu Kỳ Dương. Ai ngờ thằng chó đẻ này khoanh tay ngả người ra ghế, mặc kệ hai bà mẹ tr/a t/ấn tôi.

Tức quá, tôi lại gi/ật cà vạt dí sát mặt nó: "Mày giải thích đi chứ!!!"

Nhưng nó chỉ lạnh lùng nhìn tôi, lông mày nhíu ch/ặt. Trong điện thoại, hai bà mẹ vẫn rú lên: "Tử Ngọc nhà tôi ngầu quá! Chắc là công rồi!"

Bà mẹ Kỳ Dương phản pháo: "Tử Ngọc thấp bé hơn, từ nhỏ đã yếu đuối. Kỳ Dương làm công mới chuẩn, bế thốc lên được..."

Mẹ tôi gật lia lịa: "Đúng đấy! Bế nhau cho kịch tính. Tao vừa nghĩ ra 20 cảnh vẽ luôn!"

Bà kia cười khẩy: "Mà Tử Ngọc eo thon chân dài, mặc váy bị Kỳ Dương bế lên thì... hê hê..."

Tôi trợn mắt: Mẹ ơi! Sao mẹ đầu hàng dễ thế? Con đâu có yếu đuối! Nhưng mặc váy bị nó bế... Tôi ngồi cứng đờ trên đùi Kỳ Dương.

Kỳ Dương thở dài tắt máy, tay vẫn khóa eo tôi: "Xử lý chuyện gia đình đê."

Tiếng hét cuối cùng từ điện thoại: "Á... ngọt quá đi!!!"

Ch*t. Ch*t chắc. Tôi muốn độn thổ!

3

Nghĩ đến việc sau hôm nay, thiên hạ sẽ đồn đại chuyện tôi với Kỳ Dương, lưng tôi lạnh toát.

"Kỳ Dương, mày nghĩ tao nhảy lầu có ch*t không?"

Nó liếc tôi: "Nhà một tầng thì nhảy nóc cũng không toi."

Tôi vật vã kéo cà vạt, bị nó đ/á/nh "bốp" một cái vào mông. Cả hai sững sờ.

"Mày định ngồi đến bao giờ?"

Tôi bật dậy, quên tay còn nắm cà vạt. Kỳ Dương ngồi bệt ghế sô pha, kéo cổ áo sơ mi đang cài khuy ch/ặt. Chân vắt chéo, ngón tay gõ gõ trên đùi đầy bực dọc.

Tôi ngồi xếp bằng dưới thảm như... vợ bé, chờ nó xử lý hậu quả.

"Tao nhắn với mẹ là quay video mà bà không tin."

Tín dụng của tôi đã âm từ lâu. Mẹ tôi đọc tin nhắn còn chẳng thèm rep.

Kỳ Dương lấy điện thoại nhắn: [Tô Tử Ngọc đang quay video.]

Điện thoại rung. Mặt nó đen như bồ hóng, ném máy cho tôi xem. Mẹ nó rep: [Mấy trò tình thú của trẻ con? Quay video thì nhớ bảo mật nha. Hai mẹ ủng hộ các con hết mình!]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6