Các trưởng lão chạy đến chỗ nàng, bảo giờ chỉ có nàng sinh được con trai, mẫu bằng tử quý.
Bị nhị tỷ tôi quát cho một trận rồi đuổi thẳng.
"Mẫu bằng tử quý cái đéo! Ta quý là vì bản thân vốn đã quý! Liên quan đếu gì tới chuyện đẻ con!"
"Cút ngay! Còn dám tới nói mấy lời nhảm nhí này, lão nương này trầm cảm sau sinh cho bọn ngươi xem!"
Các trưởng lão lại chạy tới chỗ lục tỷ sắp kết hôn.
Lại bị đuổi thẳng.
"Ta kết hôn không phải để kế thừa ngai vương! Chỉ vì lão nương muốn thế thôi!"
"Cút ngay! Đồ xui xẻo!"
Bị đuổi liên tục, các trưởng lão vươn móng vuốt về phía ta.
Ta từ chối không thành.
Bởi phụ thân đang nóng lòng tận hưởng thế giới riêng của đôi lứa với nương thân, sớm đã chán ngán ngai vương cùng đống việc phiền phức mỗi ngày.
Hắn nói thế này: "Con với Ao Lệ đâu sinh được con cái, nuôi dạy trẻ là việc mệt nhất thế gian. Con nhàn rỗi nhất, không gánh vương vị thì ai gánh?"
Ta cãi lại: "Vậy con với Ao Lệ cũng muốn có thế giới riêng thì sao?"
Phụ thân lạnh lùng hừ: "Ta lớn tuổi hơn, nghe ta."
"......"
Ta chạy về tìm Ao Lệ than thở.
Hắn cười nắm tay ta: "Không sao, ta sẽ luôn bên ngươi."
Ta cảm động: "Hu hu, ngươi tốt quá."
Hắn nhẹ gãi lòng bàn tay ta: "Vậy ngươi có nên... báo đáp chút gì không?"
Hôm sau, ta ôm eo đ/au nhức muốn khóc.
Ta giác ngộ rồi.
Đây đúng là thế giới chỉ mình ta bị thương.
Nhưng biết đủ là vui.
Chỉ cần người thương bên cạnh, thế là đủ.
Ngoại truyện - Nương thân:
Mấy lão bất tu trong tộc, tuyệt! thật đấy!
Dùng cả th/uốc mê.
Hừ, đúng là đáng mặt họ.
Tám đứa đều là con gái thì sao?
Bắt buộc phải sinh thằng có của quý à?
Nhiều thứ đấy thì quý hơn sao?
Hóa ra, một lần là trúng.
Thôi, đã có duyên thì sinh vậy.
... Đồ nghiệt chủng! Thứ lấy đi nửa sinh mạng của ta!
Đứa nhỏ từ lúc lọt lòng đã chẳng khiến ta yên lòng.
Có lẽ vì là đứa trẻ được tạo ra bằng th/uốc, nên thành chim non háo sắc.
Nhìn thấy chị xinh đẹp là lao tới, thật không thể nhìn nổi.
Đôi lúc x/ấu hổ đến mức ta muốn nhét nó lại vào bụng.
May thay, sau khi kết bạn với Ao Lệ, nó đỡ hẳn, không còn chui vào đám đàn bà nữa.
Nhưng ta vẫn lo sau này nó thành gã đào hoa, bởi mặt nó giống ta, quá ư khôi ngô.
Ta dạy nó tôn trọng phụ nữ, trân quý tình cảm, biết kiềm chế.
... Giá biết trước nó thẳng thành cong, ta đã chẳng tốn công dạy dỗ.
Cong tốt chứ.
Cũng chỉ có Ao Lệ mới trị được nó.
Nếu nó lấy vợ... ta không nghĩ cái tật nó mà nuôi nổi con, đến lúc lại ta khổ.
Thế này tốt rồi, tránh được cảnh phải trông cháu.
Cả đời ta dành cho chuyện sinh nở dạy dỗ, đã đến lúc trả thời gian cho bản thân, sống cuộc đời mình muốn.
Núi sông hồ biển, đất trời bao la.
Ta tới đây!
- Hết -