Anh ta tiến thêm một bước về phía tôi, tôi không kịp chuẩn bị, lùi lại theo phản xạ, lưng tựa vào thân cây. Phó Văn Thanh đặt một tay lên vai tôi, cười khẽ hỏi: 'Được tôi đưa về nhà, x/ấu hổ lắm sao?'
Phản ứng bất ngờ của anh khiến tôi vừa mừng vừa sợ. Ở đây có một cây cầu đ/á, xung quanh trồng đầy liễu rủ, ánh đèn đêm thưa thớt vàng vọt, nên có nhiều cặp đôi tới dạo bộ. Chẳng ai để ý đến chúng tôi cả.
Nhưng tôi cảm thấy ánh mắt anh đặt lên người mình tựa như có hàng ngàn con mắt đang dõi theo. Tôi thích thú nhưng cũng đầy lo lắng.
'Không... không x/ấu hổ đâu.'
Tôi lắp bắp đến mức không thốt nên lời, nhưng anh đã rút tay về, nét cười biến mất: 'Trốn tiết lần nữa, tôi sẽ đ/á/nh trượt em.'
Tôi chưa kịp thoát khỏi vòng tay ấm áp ban nãy thì lại bị sét đ/á/nh ngang tai. Hả?
7
Cả tối hôm đó, đến khi về tới ký túc xá, góc miệng tôi vẫn còn giương lên. Đương nhiên bị đám bạn cùng phòng bắt quả tang, thấy bộ mặt cười gian của họ, tôi liền thú nhận: 'Đi ăn với giáo sư Phó rồi.'
'Ăn gì thế?'
'Ăn lâu thế?'
'Không làm gì khác à?'
Họ liên tục tra hỏi khiến tôi nhức đầu. 'Cơm căng tin giữa ban ngày ban mặt, làm được trò gì chứ?'
Đám bạn thở dài n/ão nề, lắc đầu bỏ đi. Tôi: '?' Ý các người mặt mày thất vọng như cha mẹ hụt hẫng vì con cái là sao?
Chỉ có đàn anh tốt bụng ngồi lên ghế gaming, chống chân xuống đất 'vút' một cái trượt đến bên tôi thì thầm:
'Tối em say hôm trước còn chuyện chưa kể. Lúc em nghịch ngợm, giáo sư Phó đã ôm em dỗ dành mãi mới chịu về. Cái kiểu dịu dàng ấy...' Đàn anh xoa xoa cánh tay nổi da gà, 'Không m/ù thì đều nhận ra anh ấy thích em.'
Tôi kinh ngạc.
'Thật đấy, anh rút lại lời khuyên mặc quần tây quỳ lạy trước đó. Tin anh đi, ổng thích em thiệt.
Còn đoạn cuối video là do ổng không cho quay nữa, đừng trách bọn anh nhé.'
Tôi đờ đẫn nhìn khung chat được ghim trên điện thoại hiện tin nhắn mới:
【Phó Văn Thanh: Về chưa?】
Tôi gửi ngay một sticker, anh phản hồi tức thì:
【Phó Văn Thanh: Bị b/ắt c/óc à?】
Tôi vội thu hồi, trả lời: 【Chưa, vừa về.】
【Phó Văn Thanh: Ừ, nghỉ sớm đi, mai gặp.】
Đàn anh liếc nhìn rồi cười cợt: 'Này con, hạ gục ổng đi, điểm phúc lợi cả phòng trông cậy vào em đấy.'
8
Tôi mất ngủ. Trí n/ão chỉ lặp lại cảnh tượng Phó Văn Thanh chống tay áp sát tối qua. Hàng mi anh dài đến mức nụ cười khẽ khàng cũng khiến băng giá trong tôi vỡ tan, như vạn vật hồi sinh.
Thế là tôi trằn trọc đến sáng. Hôm sau quầng thâm lộ rõ, cố ý nán lại để ngắm anh giáo sư đang sắp xếp giáo án. Khi mọi người đã về hết, anh gọi tôi lại đưa chai nước: 'Tối qua không ngủ được?'
'Ừ... Trong phòng có muỗi, ồn quá.'
Anh đột nhiên xoa đầu tôi, nói khẽ: 'Em đúng là không biết nói dối.'
Cuối thu rồi, làm gì có muỗi?
Khi anh rút tay về, tôi chợt nhận ra chiếc đồng hồ đeo tay anh. Mẫu mã này tôi từng tra - giá 170 triệu. Người đeo hàng hiếm ít gặp thế mà vài tháng nay tôi gặp hai người, liệu có trùng hợp?
'Đang nghĩ gì?'
Tôi lắc đầu: 'Không có... Đồng hồ của thầy m/ua gần đây à?'
Phó Văn Thanh liếc nhìn cổ tay: 'Không, đã nửa năm rồi.'
9
Khoảng ba tháng trước, tôi c/ứu cô gái bị bỏ th/uốc ở bar. Quá trình lằng nhằng, cuối cùng đ/á/nh nhau với lũ c/ôn đ/ồ làm vỡ đồ đạc. Bị thương đầy người, đầu vỡ vì chai rư/ợu. Khi ngất đi vì mất m/áu, có người đỡ tôi vào lòng. Lúc mơ màng, tôi kịp nhận ra chiếc đồng hồ xa xỉ trên cổ tay họ.
Tỉnh dậy trong viện, bạn cùng phòng kể đã có người trả viện phí và bồi thường bar. Bọn c/ôn đ/ồ bị tạm giam. Nhưng chủ nhân chiếc đồng hồ biến mất không dấu vết. Tôi điều tra nhiều nơi nhưng chẳng ai sở hữu chiếc đồng hồ ấy.
10
Cuối tuần, cả phòng về quê, chỉ mình tôi ở lại. Đang định xem phim thì điện thoại nhận tin:
【Phó Văn Thanh: Quần áo anh giặt rồi, tối nay qua lấy không?】
Tôi chợt nhớ hôm say được anh thay đồ, vẫn chưa cảm ơn. Tranh thủ cơ hội, tôi nhắn 【Sẽ qua】 rồi m/ua hoa quả tới địa chỉ anh đưa.
Phó Văn Thanh mở cửa trong tạp dề. Anh đang nấu ăn. 'Ở lại dùng cơm đi.' Tôi đồng ý ngay vì tư tâm.
Căn hộ một phòng của anh tuy nhỏ nhưng ấm cúng. Nhìn bóng lưng cao lớn trong bếp, tôi thấy anh hơi khép nép. Mâm cơm thơm phức khiến tôi thèm thuồng. Anh bưng cơm hỏi: 'Uống rư/ợu không?'
Ký ức tối hôm ấy hiện về, tôi vội từ chối: 'Thôi thôi.'
Anh mỉm cười: 'Không sao, lần này chỉ mình anh thôi.' Mặt tôi đỏ bừng.