11

Cuối cùng tôi cũng nhấp vài ngụm rư/ợu nhỏ, nhưng không dám uống nhiều. Sau khi dọn dẹp bát đĩa, chúng tôi dựa vào lan can ban công hóng gió cho thức ăn tiêu hóa. Dưới ánh đèn xa xa, tôi thấy gương mặt nghiêng của Phó Văn Thanh in rõ từng đường nét. Lúc này không phải lên lớp, anh không đeo kính nên vẻ đẹp ấy hiện nguyên hình, thẳng thừng đ/ập vào mắt tôi.

"Xem gì thế?"

Anh quay sang cười với tôi.

Tim tôi đ/ập thình thịch một nhịp. Nụ cười của Phó Văn Thanh trước đám đông vốn khác xa lúc này. Ở lớp, dù có cười thì Giáo sư Phó vẫn toát lên vẻ cao sang khó tiếp cận. Không biết có phải ảo giác không, tôi luôn cảm thấy ánh mắt anh nhìn tôi ấm áp lạ thường.

"Em... em phải về rồi."

Nói xong tôi chỉ muốn đ/ấm mình - đây là cơ hội được ở riêng với giáo sư mà lại bỏ chạy? May thay anh đã giữ tôi lại: "Không ở thêm chút nữa?"

"Em..."

Mái tóc lại bị bàn tay kia xoa rối. Phó Văn Thanh cúi xuống hỏi: "Em vẫn nhớ chuyện tối hôm đó à?"

Còn hơn thế...

Tới lúc ch*t tôi cũng không quên cảnh mình ôm chân đàn ông khóc lóc van xin "chồng ơi đừng đi". Chỉ nghĩ lại thôi đã thấy cuộc đời u ám.

12

"Ừm."

Tiếng cười khẽ bên tai vang lên.

"Không sao cả, anh thấy như thế rất đáng yêu."

Ch*t ti/ệt! Một gã đàn ông gần 1m8 như tôi bị gọi là đáng yêu mà chẳng buồn phản kháng. Tôi hết cách rồi, tôi tiêu đời rồi.

Tôi liều lĩnh hỏi anh vấn đề riêng tư: "Anh thích kiểu người thế nào ạ?"

"Anh à."

Khóe môi anh khẽ nhếch lên, rồi anh dùng hai ngón tay nâng cằm tôi lên, tuyên bố hai chữ: "Nhắm mắt lại."

Lời anh như có phép thuật. Tôi nghe theo. Bờ môi mềm mại chạm nhẹ như chuồn chuồn đậu, vừa chạm đã rời đi.

Mở mắt ra, anh đã lùi xa. Toàn thân tôi tê dại như bị điện gi/ật, đứng ch/ôn chân như tượng. Cuối cùng anh cũng không trả lời câu hỏi, chỉ nói: "Anh đưa em về."

Tôi lảo đảo về tới ký túc xá, đóng cửa phòng rồi ôm bọc quần áo vừa lấy, dựa vào tường tuột xuống đất ngồi thịch. Phó Văn Thanh, ý anh là gì? Anh cũng thích em ư?

13

Tôi im bặt. Chẳng dám chủ động liên lạc với Phó Văn Thanh, cũng không dám nhắc với bạn cùng phòng, sợ lỡ lời. Thế mà Phó Văn Thanh ngày càng không kiêng dè, gần như ngày nào cũng rủ tôi ăn cơm, thường xuyên tặng quà lặt vặt.

Có hôm về ký túc muộn, bị đám bạn túm lại tra hỏi: "Thằng nhóc, mày yêu đương hả?"

Tôi lắc đầu quầy quậy: "Không có."

"Thế sao dạo này mặt mày hớn hở thế? Hay là mày..." Thằng bạn lộ vẻ nghi ngờ. Tôi vội nhét bịch bánh vào mồm nó. Muốn yêu thì có muốn, nhưng tôi không đủ can đảm hỏi ý nghĩa nụ hôn đó của Phó Văn Thanh. Sợ anh chỉ nhất thời hứng lên.

14

Cứ thế, tôi sống những ngày tan học là dính lấy anh. Một tuần sau, tôi không nhịn được nữa, định tìm Phó Văn Thanh giãi bày.

Anh mãi không nói rõ, khiến tôi càng thêm lo sợ mình bị treo lửng. Đúng là càng sợ gì càng gặp nấy.

Thứ sáu tan học, anh từ chối gặp tôi, bảo có việc phải xử lý. Hôm ấy không hiểu nghĩ gì, có lẽ vì quá khát khao câu trả lời, tôi đi/ên cuồ/ng bắt taxi tới chung cư anh ở.

Đúng là ý trời, vừa định xuống xe đã thấy một người phụ nữ váy đỏ thướt tha đang khoác tay Phó Văn Thanh, cả hai cười nói biến mất vào lối vào. Tay tôi run bần bật, mở hai lần mới ra cửa xe. Muốn đuổi theo chất vấn nhưng không đủ can đảm.

Tôi là tên hèn nhát nhất thế gian. Không danh phận, không tư cách làm thế. Thực ra tôi sợ hơn cả - nếu anh đã có gia đình? Vậy tôi là gì? Kẻ thứ ba sao? Là trai bao chưa được công nhận.

Đứng dưới chung cư rất lâu, tôi bỏ chế độ ưu tiên của Phó Văn Thanh. Thôi, kệ đi.

15

Tôi ngủ lì trong ký túc hai ngày, chờ bạn về hết mới dậy dọn dẹp bản thân cho đỡ thảm hại. Điện thoại nhận vài tin nhắn của Phó Văn Thanh:

[Ảnh bánh]

"Anh nướng bánh, tối mang cho em."

Không hiểu sao đã dẫn người khác về nhà rồi còn quan tâm tôi. Không muốn nghĩ nữa, tôi nhắn: "Không cần, em ăn rồi."

Anh vẫn tinh tế như xưa, nhận ra nỗi buồn trong tin nhắn: "Sao thế? Không vui à?"

"Không có."

"Anh qua đón em nhé?"

Không muốn trả lời, sợ gặp bạn phòng, tôi ra quán bar ngồi. Vừa nâng ly đã bị ai đó nắm cổ tay. Nhìn chiếc đồng hồ quen thuộc, ký ức ùa về. Ngẩng lên thấy khuôn mặt trùng khớp với đêm đó.

"Sao lại một mình uống rư/ợu?"

Tôi gi/ật tay lại, xua đuổi hình ảnh trong đầu. Dù Phó Văn Thanh là người đó thì sao? Anh đã dẫn người về rồi. Tôi không làm kẻ thứ ba.

"Anh hôm thứ sáu thực sự có việc, không phải ki/ếm cớ. Diểu, em gi/ận chuyện đó à?"

Tôi nhìn anh lâu không nói. Anh hỏi: "Không muốn nói?"

"Phó Văn Thanh."

Lần đầu tiên tôi gọi đủ tên anh.

"Ừ, em nói đi."

"Anh... đã có gia đình chưa?"

Phó Văn Thanh nhìn tôi, thoáng chút ngơ ngác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm