Anh ấy có làn da đẹp không tì vết, hẳn là rất dễ chịu khi được hôn. Tôi đã hẹn anh ấy đi ăn tối. Anh ấy vui mừng như đứa trẻ con, tưởng giấu kín mà nét mặt đã phản bội hết những suy nghĩ trong lòng. Giống chú cún ngây thơ lắm.

Tôi tìm cớ trả lại áo để nói chuyện thêm với anh ấy. Đã chuẩn bị cả bàn tiệc theo sở thích của anh, ánh mắt anh sáng rực khi nhìn tôi. Sao có thể đáng yêu đến thế?

Sau bữa tối trên ban công, anh đột nhiên hỏi tôi thích kiểu người nào. Còn phải hỏi? Đương nhiên là anh rồi. Tôi hôn anh. Mặt anh đỏ ửng như tôm luộc trong nháy mắt. Tội lỗi quá, làm anh sợ bỏ chạy mất dép.

Anh ấy giống thỏ con hay trốn chạy khi căng thẳng. May phát hiện kịp, ngày nào cũng hẹn gặp mới dỗ được anh quay về. Thế mà chỉ sau một tuần, thái độ anh thay đổi hờ hững, không lẽ gi/ận tôi?

Suy đi tính lại, có lẽ do tôi từ chối buổi hẹn thứ Sáu. Hôm đó đành phải vậy vì chị gái tôi đến chơi. Theo tính cách chị, nếu gặp Diểu chắc sẽ dọa anh chạy mất dép. Diểu là vợ chưa cưới của tôi, mất anh thì tôi biết khóc vào đâu?

Dỗ dành mãi mà Diểu cứ im thin thít. Bất lực, tôi liều mạng hôn át đi. Anh định đ/á/nh tôi nhưng không nỡ, sau cùng chua ngoa hỏi: 'Vợ anh không gh/en à?'

Tôi ngớ người: 'Vợ nào? Vợ tôi đang ở đây mà?' Phải mất hồi lâu tôi mới vỡ lẽ - thì ra anh hiểu nhầm. Diểu cứ lặng im gặm nhấm cơn gh/en, suýt nữa tôi mất vợ. Đáng hôn thật!

Sau thời gian tìm hiểu, tôi bí mật liên lạc với bạn cùng phòng anh. Nhờ họ chọn 98 món quà tỏ tình, còn bản thân tôi làm món quà thứ 99. Chắc anh sẽ vui lắm nhỉ?

Tôi có vợ rồi!!

Sinh nhật anh, tôi dụ anh về nhà rồi mời hội bạn thân đến. Đêm đó anh say mèm lại ôm tôi líu lo gọi 'chồng'. Khác với lần trước, lũ bạn mặt nhăn nhó ki/ếm cớ chuồn hết. Anh s/ay rư/ợu cứ nũng nịu đòi ôm, cười ngớ ngẩn. Vợ mình chọn thì dù hơi ngốc cũng đành chiều vậy.

Mắt anh lấp lánh khi tôi lau người cho. Đột nhiên anh ôm ghì lấy cổ tôi, nghiêm túc nói: 'Em muốn chiếm lấy anh'. Đương nhiên tôi đáp ứng khiến anh khóc thét cả đêm.

Diểu hôm sau trở mặt, đ/á tôi xuống giường. Oan ức quá đi!

Mất ba ngày dỗ ngọt, anh mới chịu cho ôm. Đời khổ quá, bị vợ gh/ét bỏ. Khó thật!

Phát hiện anh hay nhìn đồng hồ tôi đăm chiêu, quả nhiên anh hỏi: 'Trước đây anh từng giúp em? Thanh toán viện phí, xử lý bồi thường quán bar?'

Hóa ra anh ngốc mà không ng/u, âm thầm nhớ ơn tới giờ. Tôi đáp: 'Ừ'. Anh gặng hỏi sao giấu kín? Tôi viện cớ qua loa - dù đã dụ được người rồi nhưng đàn ông ai chẳng cần thể diện. Mong anh đừng đ/á tôi xuống giường khi biết tôi là chủ quán bar đó.

Cuối năm, chúng tôi kết hôn ở nước ngoài. Anh cầm giấy đăng ký hỏi: 'Sao nhiều người thích anh mà anh chọn em?'

Yêu từ cái nhìn đầu tiên cần gì lý do. Khoảnh khắc gặp gỡ ấy, cả thế giới như nhòa đi chỉ còn anh trong tầm mắt.

Định nói vậy nhưng sợ anh chê sến. Tôi bảo: 'Cái đêm anh s/ay rư/ợu ôm tôi gọi chồng đã đóng đinh vào tim rồi. Nuôi bé cưng như em ở nhà chắc vui lắm.'

Chuẩn không cần chỉnh, tôi lại bị đ/á xuống giường.

- Hết -

Vương Phú Quý

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm