Gấm Thêu Tuyết

Chương 2

07/01/2026 09:10

Tôi đứng ch*t trân, không dám hé răng nửa lời. Đi chơi cùng, nói chuyện cùng, ăn cơm cùng... đây chẳng phải là... 'ba cùng' sao?

"Chu thiếu gia, có lẽ cậu hiểu nhầm ý tôi rồi. Tôi không cần cậu phải làm mấy việc này, nhưng nếu muốn bồi thường thì chúng ta có thể bàn về khu đất phía đông thành phố."

"Khu đất phía đông ư? Được, không thành vấn đề!"

Chu Dịch Bạch trả lời thẳng thừng khiến tôi chưa kịp vui mừng đã thấy hắn mở vali, lôi từng món đồ vệ sinh cá nhân ra xếp ngay ngắn.

"Nhưng thủ tục khu đất còn rắc rối lắm. Trong thời gian này, chúng ta nên trao đổi nhiều hơn. Vậy tôi tặng thêm một tháng dịch vụ đồng hành cá nhân nhé. Cho hỏi phòng tôi ở đâu?"

Tôi choáng đến mức nghẹn lời, r/un r/ẩy chỉ tay ra cửa chính đuổi khách. Ai ngờ n/ão hắn có đường đi khác người.

"Muốn tôi đóng cửa lại rồi tự chọn phòng ư? Được, tôi không khách sáo đâu."

Thế là nhà tôi xuất hiện cảnh tượng kỳ quái chưa từng có. Chu Dịch Bạch bỏ vai thiếu gia để vào đây nấu cơm, lau nhà, thao tác nhanh nhẹn như phụ bếp chuyên nghiệp.

Tôi ngồi bàn ăn nhìn hắn dọn chén đũa thành thục mà lắc đầu thán phục. Định lên tiếng thì chuông điện thoại trong túi hắn vang lên. Sắc mặt Chu Dịch Bạch biến đổi nhanh chóng.

"Gọi nữa làm gì? Không phải đã bảo đừng để bọn tao cản đường các người sao?"

"Nhà đối xử với mày không bạc, nuôi phải thứ bạc bẽo như mày, tao thất vọng lắm. Không muốn nói nhảm nữa, sau này đừng liên lạc."

Chu Dịch Bạch dập máy, cúi đầu tiếp tục nấu nướng. Tôi cũng đoán ra phần nào.

"Chu Ánh Tuyết đó à?"

"Ừ. Nó đòi nhà m/ua nhà cho nó, lại còn bắt công ty chu cấp dự án cho Trương Tề để hắn ta đứng vững."

Trương Tề chính là người tình trong mộng của Chu Ánh Tuyết. Theo lời cô ta, Trương Tề ngang tàng phóng khoáng, đáng để gửi gắm cả đời. Nhưng thực chất hắn chỉ là tay du côn, bỏ học từ cấp ba. Mãi sau này mới biết hắn là con riêng nhà họ Trương, được gia đình đón về đưa đi du học.

Vì chuyện này, Chu Ánh Tuyết đòi đi du học nhưng bị nhà ngăn cản. Cô ta luôn nghĩ gia đình cố tình chia rẽ đôi trẻ. Cô ta không chịu nghĩ xem, trình độ tiếng Anh bập bõm, gọi món còn không xong thì du học kiểu gì.

"Giờ Trương Tề vào công ty nhà họ Trương làm việc, nhưng trên còn có thiếu gia con đích đang nắm quyền lâu năm. Hắn ta khốn đốn trong công ty, thế là Chu Ánh Tuyết tính toán đến chúng ta."

Kết luận, Chu Dịch Bạch buông một câu: "Đồ ngốc!"

Vừa mừng thầm vì mình đã tỉnh ngộ, có thể tránh xa cặp vợ chồng Chu Ánh Tuyết mãi mãi, nào ngờ hôm sau đang giải quyết công việc ở công ty, trợ lý đã báo Trương Tề tìm đến.

"Không tiếp. Bảo bảo vệ chặn ở dưới."

"Họ đã chặn rồi nhưng người này rất ngang ngược. Anh ta dọa nếu bảo vệ cản đường sẽ l/ột da bọn họ."

Tôi: "..."

C/ứu tôi, Chu Ánh Tuyết chưa từng nghi ngờ trí thông minh của bạn trai sao? Hay cả hai vợ chồng đều là 'lưu vực trí tuệ'?

"Nhiều người nghe thấy chứ?"

Trợ lý gật đầu lia lịa: "Anh ta còn tạo dáng kỳ lạ lắm, cứ đứng nghiêng 45 độ khiến bảo vệ chỉ nhìn thấy đường cằm với nửa mặt. Chẳng lẽ vị này có vấn đề..."

Cô ta chỉ vào đầu mình.

"Đúng rồi, hắn bị đi/ên đó. Bảo bảo vệ cẩn thận kẻo bị cắn. Không được thì báo cảnh sát đi."

Thế là trợ lý xuống thương lượng, bất thành đành gọi cảnh sát. Cảnh sát đến đồng nghĩa tôi phải ra mặt. Vừa thấy tôi, Trương Tề đã gào lên:

"Có phải mày quyến rũ Tuyết Tuyết không? Sao mấy ngày nay nàng ấy không về nhà? Mày đã làm gì?"

"Hay là tại nàng ấy chán ăn cháo trắng rồi?"

Tôi hỏi vặn lại nhưng hắn đã đi/ên cuồ/ng mất trí. Đành phải trình bày ngắn gọn rồi nhờ cảnh sát xử lý.

Không ngờ Chu Ánh Tuyết chọn đúng lúc này từ đám đông phóng ra.

"Giang Hoài Cẩm, mày làm gì vậy? Sao dám b/ắt n/ạt chồng tao? Tao chẳng phải đã nói chúng ta không thể đến với nhau rồi sao?"

Kiếp trước tao tạo nghiệp gì mà gặp phải loại người này?

"Sao mày không chịu buông tha cho tao? Hồi đó tao đã cho mày cơ hội rồi mà?"

"Cơ hội nào?"

Chu Ánh Tuyết nghiêm mặt tuyên bố: "Hồi A Tề đi du học, tao cho mày tận 5 năm cơ hội đấy."

Mấy câu ngắn ngủi khiến đầu tôi như muốn n/ổ tung. Hồi Trương Tề xuất ngoại, Chu Ánh Tuyết mới học lớp 10. Hai đứa yêu sớm bị bắt gặp ở cổng sau trường. Sau đó Trương Tề bị nhà họ Trương đưa đi.

Lúc đó tôi chưa tỉnh ngộ, chỉ biết một lòng theo đuổi Chu Ánh Tuyết, ở bên cạnh an ủi nàng. Dù chưa giác ngộ nhưng tôi vẫn là con người. Khi Chu Ánh Tuyết tuyên bố không yêu đương trước đại học, tôi vẫn tiếp tục theo đuổi. Như thế khác gõ l/ưu m/a/nh không biết từ chối mà cứ bám đuôi?

Hay bắt tôi nh/ốt nàng trong phòng kín? Thế thì tôi thật sự không hợp với cái thế giới mất dạy này.

"Chu Ánh Tuyết, mồm năm miệng mười nói người khác chia rẽ hai đứa, nhưng Trương Tề du học Đông Nam Á, mày bớt m/ua một cái túi là đủ vé khứ hồi. Mày đã sang thăm hắn chưa? Còn hắn ở nước ngoài chơi bời lại tìm mày không?"

Nói thẳng ra, họ là nam nữ chính của cuốn tiểu thuyết này. Trải qua mối tình ngớ ngẩn như phim Hàn, rõ ràng mọi chuyện có thể giải quyết đơn giản nhưng họ cứ chọn cách phức tạp nhất, lại còn kéo người vô tội như chúng tôi vào.

Chu Ánh Tuyết bị tôi chất vấn đến c/âm họng. Cảnh sát thấy vậy bèn mời Trương Tề về đồn làm bản khai. Chu Ánh Tuyết lập tức hốt hoảng.

"Khoan đã! Ai dám động vào ta? Ta là tiểu thư nhà họ Chu đây!"

Mấy cảnh sát đứng khựng lại, ánh mắt đều toát lên vẻ xem đồ ngốc.

"Cô à, chúng tôi chỉ mời vị này về làm bản khai thôi. Anh ta chặn ở đây gây cản trở kinh doanh, lại còn lớn lời đe dọa người khác. Chúng tôi làm việc công vụ thôi, cô cản trở sẽ bị tính là chống đối."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
10 Nữ Đào Chương 11
12 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Trói Buộc

Chương 7
Nhiếp chính vương trúng Tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Tình. Bởi lẽ, chúng ta là song Thánh nữ của Miêu Cương, mà phương pháp duy nhất để giải Tuyệt tình cổ, chính là Thánh nữ cam tâm dùng máu của mình nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn, biến mình thành tử cổ của hắn. Hắn hứa hẹn: “Kẻ nào cứu được ta, ngôi vị Nhiếp chính vương phi sẽ thuộc về người đó.” Tống Tình không muốn bị Tuyệt tình cổ trói buộc, nên đã ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, tỷ cứu hắn xong tuy cũng sẽ trúng Tuyệt tình cổ, nhưng tỷ sẽ trở thành Vương phi đó! Tỷ sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Sau này, Nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành Hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Mà Tống Tình, vị Thánh nữ cuối cùng đó, lại chẳng giữ được thân trong sạch, suýt bị cổ trùng của vạn ngàn tộc nhân cắn chết. Ta phái người cứu nàng, nhưng nàng lại vì ghen ghét ta, muốn phóng hỏa thiêu chết ta, song lại bất cẩn mà cùng chết với ta. Một lần nữa mở mắt, chúng ta trở về ngày Nhiếp chính vương đưa ra lời hứa hẹn. Nàng chẳng chút do dự mà chọn lấy ngôi vị Vương phi. Ta mỉm cười. Quên chẳng nói cho nàng hay, việc Nhiếp chính vương trúng cổ chỉ là một mưu kế lừa dối. Một cái bẫy nhằm lừa một Thánh nữ Nam Cương về, ngày ngày dùng máu tim để nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn. #BERE
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
40
Dao Nương Chương 6